#1 – Tuổi Thơ

Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày rong chơi mọi nơi, không lo nghĩ về tương lai, cũng chẳng màn về quá khứ. Tuổi trẻ mà, lúc nào cũng dại khờ mau giận mau quên. Tôi sinh ra tại Hòa Thành, Tây Ninh – vùng đất oi bức, khắc nghiệt cũng không có tài nguyên thiên nhiên. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác, bán mặt cho đất bán lưng cho trời quanh năm nhưng chẳng có dư, lắm lúc lại còn lâm vào cảnh  túng thiếu. Nhưng gia đình tôi luôn vui vẻ, tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì ba mẹ luôn là người dành tất cả tình thương cho con, không màn đến bản thân mình.

Gia đình tôi sống trong một ngồi nhà gổ, khá rộng, tầm 3 tầng, với khoảng sân vườn cũng khá to. Trông nhiều cây, đặc biệt là cây mai kiểng. Bên phải có một cây mít. Cao tầm 10 thước. Phía sau nhà gổ là một khoảng sân, đi qua khoảng sân này sẽ đến nhà kho. Cũng là nơi mà ba tôi ở trong trí nhớ tuổi thơ của tôi. Nói là nhà kho nhưng thực chất rất sạch sẽ. chỉ dùng để chứa một vài vật dụng không dùng đến như quần áo, hoặc các thiết bị điện tử bị hư hỏng.

Nghe bà kể lại là đã có từ thời ông cố – có nghĩa là cái tuổi thọ của ngôi nhà này còn cao hơn cả bà của tôi. Tôi nhẩm chắc cũng hơn 70 năm rồi. Chả trách kiểu dáng cổ kính của nó. Đôi khi tôi đi chơi cùng đám bạn từ xa chạy về nhà – nhìn từ xa xa tôi cứ nghĩ nó là một tòa lâu đài huyền bí đầy mê hoặc. Lắm lúc lại có cảm giác rợn rợn trong người. Tuổi thơ của tôi ở trong ngôi nhà này chỉ quanh quẩn ở tầng trệt. Chưa bao giờ tôi có cơ hội đi lên các tầng trên cả.

Trong tuổi thơ của tôi. Bà tôi là một người rất vĩ đại đối với tôi. Để bắt đầu từ sự vĩ đại của bà tôi phải kể từ lúc bà còn trẻ. Chồng của bà nghĩa là Ông ngoại của tôi là một vị tiến sĩ trong thời loạn lạc (Giai đoạn Việt Nam Cộng Hòa). Vì thế bà cũng sở hữu một lượng kiến thức khá uyên bác. Chính vì điều đó mà tôi cũng học được rất nhiều điều từ bà của tôi – từ những câu chuyện cho đến những triết lý cuộc sống điều mà làm tôi thầm cảm ơn khi sau này ra đời một mình. Bên cạnh đó ngoại tôi cũng là người rất giỏi về kinh doanh. Trong trí nhớ của tôi mẹ từng kể ngoại từng đi buông ở các vùng miền tây, sông nước. Từ bán trái cây cho đến buông gạo. Với một người phụ nữ thì việc ngoại phải bôn ba khắp nơi để kiếm từng đồng lo cho gia đình và con cháu. Làm cho tôi càng thêm ngưỡng mộ, lắm lúc lại nghẹn ngào, kể từ đó tôi có thêm nhiều động lực.

Đoạn nói về ba mẹ tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ đảm đang, lo cho gia đình, tuy mẹ không giỏi. Nhưng với tôi mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời, là một người sâu sắc nên cái máu đó đã ăn vào trong con người tôi tự bao giờ. Tuy nóng tính, nhưng tốt bụng. đôi khi lạnh nhạc bên ngoài, nhưng ấm áp bên trong. Ba tôi thì ít nói, điềm tĩnh. Riêng tính cách này thì trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi thì nóng tính, bồng bột. Còn nhớ mãi câu nói của ba mẹ.

– “Mày mãi không lớn lên được với cái tính trẻ con như thế”.

Tôi chỉ biết cười trừ. Dù rằng ba mẹ tôi có những điểm khác nhau, nhưng cũng có nhiều điểm tương đồng. Và nổi bật nhất là hy sinh cả đời mình cho con cái.

Tuổi thơ của tôi thì cũng chỉ là một thằng nhóc đi lang thang đường xá, sống như một đứa buị đời. Trường học với tôi cũng chỉ là một nơi để hội bạn tụ họp với vô số những trò trơi mà chỉ có “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” nghĩ ra. Do được đi khắp nơi lang thang như một tên du mục. Tôi đã có nhiều cái nhìn, từ nhiều mãnh đời khi chỉ là một cậu bé mà theo người ta nói thì miệng còn hôi sữa mẹ, vắt mũi chưa sạch thì biết gì chuyện đời.

Từ những buổi chiều đứng trước khoảng rộng mênh mông của một cánh đồng, nhắm nghiềng đôi mắt cảm nhận từng cơn gió thổi qua. Dường như những cơn gió đã hôn lên khuôn mặt này. Cảm nhận được từng cái lạnh, những khoảng lặng trong tôi trỗi dạy, tôi nhận ra cuộc đời tôi phải đi, đi để tim tương lai để tìm nguồn sống. Để tôi biết cuộc đời chỉ có một và tôi muốn sống thật trọn vẹn. Như cơn gió vậy!

Giờ đây nghĩ lại. Lại thèm cái vị giác của bữa cơm gia đình ngày xưa. Lúc quả cà dầm tương, với một ít rau muống xào. Lúc được 2 quả trứng. Có hôm được hẳn một bát canh tôm khô ngọt tuyệt vời. Lắm lúc ngồi ăn tại đất khách quê người nghĩ đến cảm giác đó. Mắt không cầm nổi lại đỏ hoe cả lên. Vậy mới thấm cái câu không đâu bằng gia đình, cuộc đời rồi sẽ có lúc gục ngã, lại có lúc muốn từ bỏ mọi thứ, cảm giác cả thế giới chống lại mình, những người mình trao trọn lòng tin lòng yêu thương bỏ mình đi nhưng tuyệt nhiên điều đó không bao giờ xãy ra với gia đình. Dù có đi đâu về đâu đi nữa, gia đình vẫn là nơi để chúng ta mỏi gói quay về. Vậy có bất công không chứ?

Nhớ ngày xưa đi đồng bắt cua, bắt cá, đôi khi được hẳn một rổ đầy ốc vậy là đã có một bữa ăn tuyệt vời. Nó giản dị đơn giản như thế, nhưng thấm đẫm hương vị quê hương, đầy tình cảm chan chứa trong đó.

Nhớ đám bạn ngày xưa, kẻ reo hò, người hô hào:

“Túm lấy nó. Nó chạy mất bây giờ”.

Lúc bị con đĩa nó bám vào người sợ mà khóc ra quần. Đôi khi đi ngang cánh đồng, có con rắn nó bò ngang qua thôi cũng đủ làm cả đám xanh mặt chạy bỏ luôn cả đôi dép mà với tụi nó là vật bất ly thân.

Lại nhớ đến những lúc đi chăn bò. Mỗi thằng một con. Đôi khi lại còn tổ chức đua bò nữa chứ. Riêng mình thì thua khoản này. Chỉ việc ngồi lên lưng nó thôi. Cũng đủ làm mình sợ xanh mặt rồi. Nói gì đến cưỡi nó mà chạy đi chứ. Nhớ hồi nhỏ bị dò dí. Cả đám chạy tán loạn. Có thằng bạn nhanh trí leo lên cây. Rồi con bò nó cứ đứng đó. Thế là ảnh chả xuống được muốn về nhà cũng không xong.

Nhớ có đoạn tôi đi ăn trộm trái cây nhà hàng xóm. Hôm đó là những ngày tháng mười cách đây hơn mười năm. Sáng tờ mờ ánh mặt trời còn chưa len lói qua khỏi hàng cây. Đây có thể xem là một nhiệm vụ quan trọng và bắt buộc phải thành công. Cây mận nhà hàng xóm đã triễu quả nhưng chẳng ai quan tâm cả. Tôi phải giúp họ lấy đi một ít. Rón rén đi vào cánh cổng và leo lên cây như một chú khỉ. Bỗng nhiên chủ nhà mở cửa. May mắn thay! Họ không thấy tôi. Tim đập mạnh, tôi cố trấn tĩnh. Một lúc sau họ đã đi khỏi. Tôi hái đầy một áo sau đó rón rén leo xuống chạy về nhà. Vậy là đã thành công. Chiến tích đầu tiên của tôi!

Nhắc đến cây mận lại nhớ đến cây ỏi nhà thằng bạn ở đầu khu phố. Ngày nào cũng có quả. Đúng là diệu kỳ! Cả đám leo lên hái đến nổi cây ổi bị quằng xuống. Thế là sau một tháng cây ổi chính thức bị bảo tồn và không cho ai lên hái nữa. Tuy nhiên lâu lâu tôi cũng lợi dụng sự quen biết và làm máy phen. Ổi ngọt mà lại ngon, dại gì không hái. Bỏ uổng!

Và còn vô số các loại cây khác. Tuổi thơ sống giữa một rừng trái cây mà đến bây giờ mới nhận ra. Cũng không tiếc lắm, vì cũng đã nếm thử tất cả rồi. Nơi đâu có dấu chân tôi đi qua, ít nhiều cũng bị tàn phá một chút.

Kết thúc một ngày là khoản thời gian tuyệt nhất của tôi. Khi cùng gia đình quay quần bên bữa ăn tối dưới ánh đèn dầu lúc mờ lúc sáng vì cơn gió thổi qua. Dưới ánh đèn hiu hắt, khuôn mặt ba mẹ và ngoại hiện lên. Nếp nhăn đã có rồi, mệt mỏi còn động lại sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Thích nhất là nghe ngoại kể truyện. Từ những câu truyện liêu trai chí dị, truyện nhân quả, cho đến những câu truyện thật trong cuộc sống mà tuổi thơ của ngoại đã trãi qua. Cứ thể những câu truyện đưa tôi vào giấc ngủ…

Nghèo khó đã dạy tôi rằng

1920x1080-data-out-206-36222305-singapore-wallpaper

1. KHI BẠN HẾT TIỀN, BẠN SẼ BIẾT ĐÂU LÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN THẬT SỰ.

Bố mẹ tôi là những người rất nhân hậu, ông bà luôn sống rất chan hòa, giúp đỡ hàng xóm và những người khó khăn mà họ biết. Ông bà cũng có khá nhiều bạn bè. Đến lúc gia đình tôi gặp sự cố, bố mẹ tôi phải lao đao khốn đốn xoay sở mọi cách thì cũng là lúc những “người bạn” đó đột nhiên biến mất.
Hóa ra là việc tốt bụng và hào phóng không phải lúc nào cũng được đền đáp. Khi bố mẹ tôi không còn gì để “cho” nữa thì những người xung quanh, những người mà chúng tôi nghĩ là bạn, cũng đều nhanh chóng xoay lưng đi. Và tất nhiên, vẫn còn đó những con người tốt bụng đã giúp đỡ và luôn bên cạnh gia đình tôi trong cơn hoạn nạn cho đến tận bây giờ.

2. CHỈ NÊN GIỮ LẠI NHỮNG NGƯỜI XỨNG ĐÁNG Ở TRONG CUỘC ĐỜI BẠN.

Việc mất hết tất cả đã khiến cho tôi ngày càng trở nên chọn lọc hơn với những người tôi cho là quan trọng trong cuộc đời mình. Các mối quan hệ của tôi dựa trên tình yêu thương và sự tin tưởng chứ không phải là những giá trị vật chất. Tôi vô cùng trân trọng và biết ơn vì điều đó.

3. THẬT TUYỆT KHI HƯỞNG THỤ CHÍNH THÀNH QUẢ LAO ĐỘNG CỦA MÌNH.

Lên năm thứ 3 đại học, tôi may mắn tìm được vào thực tập trong một công ty tốt, tôi cũng tận dụng thời gian rảnh để viết lách và làm thêm một số công việc freelance. Tôi cố gắng tự kiếm tiền bằng mọi cách, trang trải cuộc sống cá nhân và đôi lúc có thể gửi chút tiền biếu bố mẹ. Tôi không phải dựa dẫm vào kinh tế của gia đình nữa, tôi cảm thấy mình tự chủ, mạnh mẽ hơn đồng thời cảm giác tuyệt vô cùng khi tôi biết rằng, những gì tôi có được ngày hôm nay là từ chính đôi bàn tay và sự nỗ lực của bản thân tôi.

4. KHÔNG GÌ CÓ THỂ THAY THẾ ĐƯỢC GIA ĐÌNH

Chỉ vì tiền không còn không có nghĩa là tình yêu cũng biến mất. Thực tế, tôi có thể vui lòng đánh đổi hết tất cả mọi thứ trên đời để vì gia đình của mình. Gia đình là nơi bạn có thể tạm gác lại những mệt mỏi, lo âu và toan tính để ngả lưng ngủ một giấc thật sâu. Gia đình luôn có tình yêu ngập tràn hơn bất cứ nơi nào trên thế giới này. Dù ở đâu hay làm gì, gia đình cũng là những người sẽ luôn dõi theo, ủng hộ và ở bên cạnh bạn, cùng bạn theo đuổi những ước mơ.

5. TÀI SẢN LỚN NHẤT CỦA BẠN CHÍNH LÀ…BẢN THÂN BẠN

Bạn cần phải tin tưởng vào bản thân mình trước khi muốn làm bất cứ một việc gì. Và dù có ra sao đi nữa, giá trị của bản thân bạn là thứ bạn không bao giờ nên đánh đổi.

6. THAM VỌNG LÀ THỨ GÂY NGHIỆN

Khi gia đình tôi không còn khá giả như trước, tôi nhận ra rằng tương lai trước mắt đều phụ thuộc vào bản thân mình và tôi có trách nhiệm cho sự thành công của cuộc đời mình.
Từ một thực tập viên không lương, tôi đã nỗ lực hết mình trở thành thực tập viên được trả lương, thành nhân viên chính thức của công ty, và được cho quản lý một dự án nhỏ của tập đoàn – tất cả đều đến trước khi tôi chính thức tốt nghiệp đại học. Tôi hạnh phúc với sự thành công của mình và mong mỏi đạt được nhiều thành quả hơn nữa. Thử thách và sự nghèo khó dường như đã châm trong tôi một ngọn lửa tham vọng lúc nào không biết. Tôi ham muốn sự thành công là vậy nhưng một điều chắc chắn là tôi sẽ không dẫm đạp lên người khác hoặc đánh đổi lương tâm của mình để đạt được những gì mình muốn.

7. BẠN CẦN PHẢI TRỞ NÊN CỨNG CỎI

Hãy giữ mức độ tổn thương trong tầm kiểm soát. Bạn phải chuẩn bị cho mọi thứ, kể cả điều tồi tệ nhất. Tôi không phải trở nên chai lì sắt đá nhưng sẽ cố gắng để bảo vệ mình và những người mình yêu thương khỏi những tổn thương, càng nhiều càng tốt.
8. ĐỪNG TỪ BỎ HY VỌNG
Dù bạn có cứng cỏi và mạnh mẽ thế nào đi nữa cũng đừng bao giờ từ bỏ những hy vọng của mình. Nếu không có hy vọng, bạn biết sẽ phải theo đuổi thứ gì? Hy vọng giúp cho bạn luôn ngẩng cao đầu và hướng về phía trước. Hãy luôn nâng niu và gìn giữ những hy vọng vì đôi lúc, chúng là tất cả những gì bạn có.

9. ĐỪNG MONG CHỜ SỰ THƯƠNG HẠI

Tôi không tự thấy mình đáng thương với những bất hạnh mà gia đình mình gặp phải, ngược lại tôi luôn cảm thấy đó là một trong những điều tốt đẹp đã xảy ra với mình. Và hơn bao giờ hết, tôi không bao giờ muốn ai cảm thấy thương hại cho tôi. Tôi chỉ hy vọng rằng qua những chia sẻ về suy nghĩ và cảm xúc của mình, những người mà đã từng trải qua những chuyện như tôi có thể tìm thấy sự đồng cảm và sẻ chia.

10. MỘT MÓN ĐỒ ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ MỘT MÓN ĐỒ

Nhưng nếu bạn có phong cách, bạn sẽ có thể làm cho chúng trở nên đáng giá hơn gấp trăm lần. Tiền có thể mua được những thứ vật chất nhưng phong cách là thứ vô giá.

11. HIỂU ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA ĐỒNG TIỀN

Tôi sống rất tiết kiệm và quản lí tài chính của mình khá chặt chẽ. Tôi mang cơm đi làm thay vì ăn trưa đắt tiền ngoài hàng, tôi chẳng bao giờ xài hàng hiệu đắt đỏ hoặc mua sắm không kiểm soát. Tôi thích dành dụm tiền cho những thứ lớn lao hơn và luôn tìm cách để sử dụng đồng tiền của mình một cách hiệu quả nhất.

12. ĐỪNG CỨ ÔM KHƯ KHƯ MỌI THỨ VÌ CHẲNG CÓ GÌ CÓ THỂ TỒN TẠI MÃI ĐƯỢC

Đơn giản thôi, không gì là mãi mãi – kể cả sự giàu có, tài sản vật chất cho đến tình bạn, tình yêu… Bạn cần phải luôn sẵn sàng để buông tay khi đã đến lúc cho dù điều đó là rất khó và khiến bạn rất đau.

13. TỰ HÀO VỀ THÀNH QUẢ CỦA MÌNH CHẲNG CÓ GÌ LÀ SAI

Khi trong nhà tôi đến trái trứng gà cũng phải chắt chiu mới mua được thì mẹ đã nói với tôi rằng: “Khi ngã xuống nước, một là con chìm, hai là phải cố hết sức để bơi vào bờ”.
Từ sau đó, mọi việc tôi làm tôi đều nỗ lực hết mình và tôi dần đạt được thành quả. Tôi trở nên ham muốn sự thành công hơn bao giờ hết và không gì có thể ngăn được tôi hoàn thành mục tiêu của mình. Tôi luôn tự hào vì mình đã có thể đứng vững và vượt qua được những thử thách từng gặp phải.

14. ĐỪNG MƠ MỘNG VỀ SOÁI CA HAY CÔNG CHÚA NỮA

Tôi sẽ không bao giờ lấy một người mà họ không biết quý trọng tôi. Tôi cần một người yêu, một người bạn đồng hành, người mà luôn sẵn sàng đến bên tôi khi tôi cần, một người có cùng mục đích sống, mục tiêu, một người có thể cùng tôi chia sẻ những băn khoăn, trăn trở, hỗ trợ tôi và cùng tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc đời – một người có thật chứ không phải là chàng hoàng tử cổ tích nào đó đến cứu rỗi đời tôi.

-ST-

Trước khi tin nhau thì phải nghi ngờ nhau

47241238887611000168

 

 

Dù có thích hay không , có muốn hay chẳng mong người ta yêu nhau vẫn nuôi trong tim những nghi ngờ về nhau …

 

Nhưng khi yêu xin hãy tin nhau nhưng …

 

 

Gió lạnh làm ta nghi ngờ về sức chịu đựng của cây cỏ . Nắng ấm làm ta muốn thử 1 lần cho biết cái cháy ráp lòng bàn chân khi sải dài bước chân trên cát . Ánh mắt dõi theo bất chợt chốn đông người làm ta chột dạ ngờ vực về cuộc gặp bất ngờ với ai đó dường như là thân quen . Một bức thư tình cảm lạc vào hòm mail nhỡ đâu nhầm địa chỉ …

 

Và …

 

Nếu có một tình yêu đang lớn dần trong ta , sẽ làm ta nghi ngờ về tất cả !?

 

Có bao giờ bạn khóc quá nhiều vì nhớ ai đó ?

Có bao giờ bạn đau lòng khi ai đó vô tâm với bạn ?

Có bao giờ ban đứng ngồi không yên khi âi đó lỡ mất hẹn ?

 

Có bao giờ bạn thấy lòng mình sinh ngờ vực từ những tình huống tưởng như đơn giản ấy … Tôi cá là có !

 

Người ta đến với nhau thường không có lý do nào chắc chắn vì nếu có cái gì đó chắc chắn thì đôi khi ta nghĩ ngay đó là lợi dụng , là không bền lâu .. vì đột nhiên nếu ta mất thứ người ấy thích thì có thể ta sẽ mất hết . Trắng tay …!

 

Yêu là triền miên những lời hứa là dông dài những câu nói chắc chắn … rằng anh sẽ thế này rằng em sẽ thế kia , trong những phút bồng bềnh ngọt ngào của mối tình rộn rã ấy, ai chẳng tin hết không chút ngờ vực , ai chẳng nuôi trong mình những hi đẹp đẽ … Có ai đang say trong men tình, trên đám mây của hạnh phúc mà nghĩ tới chuyện nát tan , đau đớn … vì họ tin hoàn toàn , tất cả những gì người yêu minh thốt ra …

 

Dù cho người mình yêu có đầy rẫy những khuyết điểm như thế nào thì khi yêu , trong ta người ấy vẫn quá đẹp vì khi ấy …

Ta nhìn người ta yêu bằng tâm hồn, bằng trái tim ta chứ chẳng đơn thuần bằng mắt … !

 

Nhưng kể cả khi người đang yêu người say đắm thì người ta cũng vô tư nghi ngờ về nhau … đó là tâm lý chúng của mỗi người mà thôi.

 

Con người ta sống trên đời , bản chất của họ là ích kỉ , tham vọng muốn chiếm đoạt và tính tình là tham lam! Và đương nhiên điều đó xuất hiện trong cả tình yêu.

 

Càng yêu nhau, ta càng nghi ngờ về nhau nhiều!! Đừng vôi nói rằng ” Vì em không tin anh nên em không yêu anh ! ” hay ” Anh ghen tuông? anh không tin tôi sao ? ”

 

Trên một góc nhìn nào đó , chúng ta hiểu rằng vì yêu nên người ta làm như vậy, vì ta sợ hạnh phúc nhẹ bẫng như gió bay qua mắt môi để lại cái cảm giác ảo trên da thịt rồi lại biến mất vì vậy người ta sẽ giữ sẽ cồn cào kéo người mình yêu lại bên mình , nắm lấy cho thật chắc, giữ lấy để đáp ứng cái khao khát hạnh phúc tròn không vết hở , yêu thương không chạy đi đằng nào mà biến vụt đi.

 

Vậy nên nếu như người bạn yêu tin bạn hoàn toàn, nghe bạn quá đáng thì bạn chắc đó có là yêu? Có bao giờ bạn nghĩ rằng khi người ấy không biết ghen tuông là gì cũng chẳng hiểu giận dỗi ngờ vực là sao , không chịu giữ bạn bên mình dù chỉ trong chốc lát , Khi ấy bạn đã đứng trong vai 1 kẻ cam lòng chịu thua và người ấy coi bạn là lẽ đuương nhiên họ có và cái tất yêu là của họ !

 

 

Đương nhiên, cái gì quá cũng chưa bao giờ là tốt , bạn chỉ nên nhớ 1 điều :

 

Ghen là để hiểu nhau, giận dỗi là để yêu nhau , nghi ngờ là để thấu lòng nhau chứ đừng để bản thân nhau tự thiêu cháy tình yêu trong những thứ đó !

 

Trải qua hết những rắc rói mà chữ nghi đem lại thì tình yêu lớn ra sao … không ngờ được đâu

 

Con người ta càng trải lòng mình qua nhiều thử thách chông gái, càng bị bỏ rơi nhiêu càng đau đớn nhiều thì sự nghi ngờ của họ càng lớn … Khi ấy bạn duy trì tình yêu của bạn đựoc hay không thì là ở chính bạn. Ban có làm cho người ấy tin bạn trong những bước đi đầu không là ở bạn và tình yêu và tấm lòng chân thành của bạn … Đừng mong sẽ lừa dối nhau bằng những lời ngon ngọt vì bạn hiểu chứ cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra …

 

Vì thế hãy nghi ngờ nhau khi lòng còn yêu nhau chân thành… đừng ngộ nhận giữ yêu và muốn sở hữu để làm đau nhau !

 

Chỉ là 1 chút gia vị nhỏ nhưng bạn sẽ biết yêu không chỉ là tin mà còn là biết nghi ngờ về nhau …

 

Khi yêu xin hãy tin nhau nhưng ..

 

… đừng quên con đừờng dẫn đến niềm tin phải đi qua cánh cửa của nghi ngờ !

TRỞ NÊN ĐẶC BIỆT CŨNG KHÔNG ĐẶC BIỆT LẮM ĐÂU

image

Đứng ở khía cạnh tâm lý học, có một nghịch lý là trong 50 năm vừa qua, dù tiêu chuẩn sống của con người ngày càng được nâng cao ở các nước phương Tây, chỉ số hạnh phúc thì vẫn vậy, còn những bệnh về tâm lý, rối loạn lo âu, ái kỷ hay trầm cảm lại tăng đều.

Khi bạn học marketing, điều đầu tiên họ dạy đó chính là bạn hoàn toàn có thể làm ra tiền từ nỗi sợ của con người. Nếu bạn khiến một người cảm thấy thiếu thốn hoặc thấp kém, họ sẽ tự ái và mua những thứ khiến họ cảm thấy tốt hơn. Hệ thống thị trường tư bản luôn hoạt động không ngừng, do đó, nó góp phần hình thành một xã hội nơi con người luôn cảm thấy thiếu thốn và thấp kém.

Nực cười là nhiều người từng đi du lịch ở các quốc gia “thế giới thứ 3” khẳng định rằng người dân ở nơi đó “hạnh phúc” hơn. Họ thường dựa vào những suy nghĩ sáo rỗng về chủ nghĩa vật chất hay nói rằng chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao nếu biết cách sống đơn giản hơn.

Điều này sai hoàn toàn. Những người nghèo ở xã hội đang phát triển không hề hạnh phúc, họ đơn giản chỉ là ít lo lắng và stress hơn thôi. Người dân ở thế giới thứ 3 không quan tâm bạn có bao nhiều bạn bè hay bộ DVD mà bạn mới mua. Họ chú trọng gia đình hơn – vào sự tập hợp trong cộng đồng. Họ cũng dễ dàng chấp nhận thực tại và ít khi lo lắng hơn, đơn giản là vì họ buộc phải như vậy. Đó là cách họ sinh tồn.

Khi nhìn vào những người theo chủ nghĩa siêu-cá nhân ở phương Tây – đặc biệt là những người cắm rễ ở bàn làm việc để kiếm một đống tiền – khi họ làm việc này, họ nhận tiền và cho đó là thứ giúp họ “hạnh phúc hơn” hay một lối sống “lành mạnh hơn”. Theo một cách nào đó thì… nó đúng là như vậy. Nhưng cùng lúc đó, đây lại là thứ chúng ta vô cùng muốn loại bỏ sau khi trở nên cực kì giàu có.

Triết gia Alain de Botton đã viết về điều này trong quyển Status Anxiety (Lo âu địa vị). Ông nói rằng qua nhiều thế kỷ, con người tự nhận thức được vị trí của mình trong xã hội. Con vua thì lại làm vua. Con sải ở chùa lại quét lá đa. Nếu không có thay đổi, hay cơ hội, thì sẽ không có áp lực thúc ép bạn tiến về phía trước. Bạn không quyết định được mình sinh ra ở đâu, nên bạn chấp nhận nó và cứ thế mà sống.

Nhưng ở một xã hội luôn đãi mộ nhân tài, mọi thứ thay đổi. Ở đó, nếu bạn nghèo, hay thành công nhưng lại đánh mất tất cả, không phải là tai nạn hay định mệnh gì đâu. Mà tệ hơn. Nó là lỗi của bạn. Bạn là kẻ thất bại. Bạn là người đánh mất mọi thứ. Và điều này khiến mọi người sống cùng với nỗi sợ thấp kém; mọi tất bật, xô bồ của thế giới này đều xuất phát từ nỗi sợ về địa vị xã hội.

De Botton không nói rằng xã hội phong kiến hay xã hội nghèo là tốt hơn. Ông chỉ đơn giản làm rõ rằng khi một xã hội đi từ phong kiến và nghèo khó lên cạnh trạnh và giàu có, cái giá mà người dân phải trả là mức sống và tốc độ phát triển tăng lên cùng với stress và lo âu.

Suy cho cùng thì càng có nhiều cơ hội, người ta càng lo sợ sẽ lãng phí chúng. Vì thế, chúng ta stress: chúng ta cần có điểm cao, có công việc tốt hơn, hẹn hò với những người hấp dẫn hơn, có thú vui tao nhã hơn, có nhiều bạn hơn, nổi tiếng hơn. Chỉ thoả mãn với những gì mình có đã không còn đủ nữa. Thực ra, với nhiều người, thoả mãn cũng đồng nghĩa với bỏ cuộc.

Hiện nay, chúng ta có được nhiều thông tin hơn bất kì thời đại nào trong lịch sử loài người. Theo Google, cứ mỗi 2 năm, Internet tạo ra nhiều thông tin hơn toàn bộ lịch sử loài người cộng lại. Và tất cả những thông tin đó được chúng ta cập nhật tức thì. Vi diệu đúng không!

Nhưng khi bạn kết hợp hệ thống tư bản với dòng chảy vô tận của thông tin, tác dụng phụ của những thứ này là khiến chúng ta nghĩ rằng không gì trên đời này là đủ.

Những năm đầu thế kỉ 20, “Keeping up with the Joneses” là một câu nói khá nổi tiếng. Câu nói này mô tả tác dụng phụ của xã hội tiêu dùng hiện này. (nghĩa của câu nói này có thể hiểu là “Thấy người ta ăn khoai mình vác mai đi đào”) Hàng xóm vừa mua xe thì mình cũng phải mua xe. Anh rể bạn vừa mua vé trọn gói cả mùa bóng chày của đội tuyển địa phương, thế là bạn cũng cần vé trọn gói đi xem một đội nào đó. Đồng nghiệp của bạn vừa mua vé đi Trung Quốc, vậy là bạn cũng muốn đi đến nơi nào đó đẹp không kém.

Hiện tại, đa phần chúng ta không còn ý thức cảm nhận được những loại ganh tị này nữa. Nhưng không may là, dù chúng ta có nhận ra hay không, ảnh hưởng của “Keeping up with the Joneses” vẫn luôn tồn tại. Loài người chúng ta liên tục vô thức đánh giá bản thân với người khác. Tiếc là điều này lại chiếm một phần rất lớn trong cách chúng ta định nghĩa bản thân, dù chúng ta có muốn hay không.

Hãy tưởng tượng là có 2 triệu nhà Jones cùng với Internet cộng lại ập vào mặt bạn.

Ở đây không phải là chống lại chủ nghĩa tư bản. Cũng không phản đối Internet. Đơn giản chỉ là tôi đưa ra quan điểm của mình về thực tại. Trong thế giới này, con người lúc nào cũng phải nhắc nhở bản thân rằng người khác, nơi khác đang có những thứ tuyệt vời, hay ho hơn mình biết bao.

Trớ trêu là qua những thông tin nguồn mở, Internet đã tạo ra sự không tương xứng và bất an cho những người tiếp cận với nó.

Ví dụ như: lí tưởng “Kiếm tiền tại nhà, chu du thế giới” mà Tim Ferriss đã tạo ra một thập kỷ trước. Thực ra, nó là một lối sống cực kì khắc khổ và không ai có thể chịu được trong thời gian dài, và gần như không phù hợp với tính cách của bất kỳ người nào. Hầu hết mọi người từ bỏ cách sống đó sau vài năm, bao gồm cả Ferriss.

Nhưng nếu bạn tìm trên mạng, bạn sẽ tưởng rằng lí tưởng đó chắc phải thần thánh lắm. Hơn nửa tá người hiện trên Facebook của tôi, toàn bộ đều nói về việc tự tạo con đường riêng cho mình, theo đuổi đam mê, tạo dựng thương hiệu cho bản thân, vượt qua giới hạn, yolo một lần rồi viết blog về những chuyện hay ho mình đã trải nghiệm. Ngộ đời là có nhiều người vẫn luôn nói như vậy, thực chất lại sống nhờ nhà phụ huynh, và không làm ra nổi một đồng bạc. Họ có vẻ như đang cố gắng thuyết phục bản thân mình hơn là người khác.

Tôi đặc biệt. Tôi là duy nhất. Tôi đi ngược với người khác. Hãy nhìn tôi đi. Tôi khác biệt, đúng không?

Những người sống cuộc đời mạo hiểm, tự do mà tôi biết ít khi nói về lối sống của mình vì họ cảm thấy nếu nói về nó nhiều quá sẽ khiến mình tách biệt với mọi người xung quanh. Trở nên đặc biệt là một chuyện tốt, nhưng đó không phải là thứ chúng ta cần. Nó không phải hệ thống đo lường thích hợp cho cuộc sống sung túc.

Nếu mọi người đều nghỉ việc và cố kiếm tiền từ viết blog hoặc tạo ra một ứng dụng có tính năng đếm bao nhiêu lần bạn đánh rắm mỗi ngày, thì nền kinh tế thế giới sẽ bế tắc mất. Nhiều người bị trói buộc thành những kẻ đơn độc, lập dị. Những người khác lại vướng vào lề thói sống hằng ngày. Một số người ưa mạo hiểm. Một số lại yêu thích sự bình yên.

Có thể tìm được niềm vui từ những việc nhỏ nhặt, từ mọi thú vui trong đời là một chuyện đáng mừng, nhưng có vẻ việc này càng ngày càng khó thực hiện. Chúng ta bị công kích mỗi ngày: ở đây có người lính dũng cảm đã cứu một xe bus trường học chở toàn trẻ con, chỉ với một cái xà beng và dây câu cá; ở kia có một tỷ phú hơn 30 tuổi nghiên cứu ra cách chống lại “lão hoá” vì thế chúng ta có thể sống bất tử; ở đây lại có một đứa trẻ mới 12 tuổi mà đã chơi được bản Rite of Spring của Stravinsky bằng bảy thứ nhạc cụ với chân cùa mình.

Ngụ ý ở đây đều như nhau: Bạn đã làm được như thế chưa?

Oh, hôm nay bạn lại nản lòng sao? Ngồi dậy đi, những con người lầy lội này! Để tôi nói lại cho mà nghe.

Nếu bạn không tìm được niềm vui từ những thứ giản đơn ở trần thế này, thì dù có đi đâu chăng nữa, cũng vô dụng thôi.

Như người ta thường nói, bạn ở đâu thì tâm trí bạn sẽ có mặt ở đó. Trở nên đặc biệt cũng không đặc biệt lắm đâu. Bạn sẽ cảm thấy kiệt sức. Bạn sẽ cảm thấy đơn độc. Bạn sẽ luôn cảm thấy rằng mình có thể làm được hơn thế.

Đừng bán rẻ bản thân vì sự chú ý và hào quang ảo. Dù những điều đó không hề sai, nhưng chúng không phải là lí do đúng đắn để sống trên đời.

Thay vào đó, hãy chú tâm vào những điều giản dị xung quanh. Vào các sắc thái của cuộc sống. Sống chậm lại. Hít thở. Cười. Bạn không cần phải chứng minh với bất cứ ai cả. Bao gồm cả bản thân mình. Hãy tự mình ngẫm lại trong một phút, để tư tưởng này thấm vào tâm trí:
Bạn không phải chứng minh với bất cứ ai, bao gồm cả bản thân mình.

Dịch: Khương Minh Tú

Nguồn: https://markmanson.net/being-special

Hội chứng người tốt

psychology-graphic

“Sếp thường nhờ bạn đảm nhận công việc trong những ngày cuối tuần vào giờ chót. Lần nào bạn cũng nói “được” mặc dù đã có kế hoạch dành cho gia đình. Bạn hậm hực trong lòng vì phải miệt mài với những bản báo cáo vào thứ Bảy.

Bạn gọi món bít-tết đắt tiền ở nhà hàng, nhưng khi người bồi bàn mang lên thì nó đã chín quá. Khi anh ta hỏi, “Mọi thứ thế nào?” thì bạn đáp, “Tốt,” trong lúc ủ rũ nhìn miếng thịt bị cháy.

Bạn muốn tham gia lớp nhu thuật, nhưng không nghĩ vợ mình sẽ bằng lòng để mình vắng nhà một hoặc hai tiếng mỗi tuần, vì thế bạn thậm chí chẳng hề đề cập ý định này với cô ấy.

Hàng xóm để mấy con chó của ông ta sủa suốt đêm, và chuyện đó làm bạn không ngủ được. Thay vì nói với ông ta về nó, bạn lại phê bình ông với những người bạn của mình trên Facebook.

Nếu từng rơi vào bất kỳ tình huống nào như thế, có thể bạn là một trong rất nhiều người bị “Hội Chứng Người Tốt” – một tập hợp gồm tính cách, thái độ và các đặc điểm hành vi được miêu tả bởi tiến sĩ Robert Glover, tác giả quyển No More Mr. Nice Guy.

image

Người Tốt tiếp cận cuộc sống và các mối quan hệ một cách thụ động. Thay vì lên tiếng, họ để người khác dễ dàng lấn lướt mình. Họ là những người dễ dãi và luôn làm hài lòng mọi người. Người Tốt khó từ chối các yêu cầu – ngay cả những yêu cầu vô lý. Họ tử tế quá mức cần thiết. Khi muốn hoặc cần một điều gì đó, họ ngại đưa ra yêu cầu vì không muốn làm phiền người khác. Người Tốt cũng tránh xung đột như tránh dịch bệnh vậy. Họ thích hòa thuận hơn là tranh đấu.

Thoạt nhìn, Người Tốt có vẻ như những người thánh thiện. Dường như họ rất hào phóng, linh hoạt và vô cùng lịch sự. Nhưng nếu xem xét kỹ hơn, bạn sẽ thường nhận thấy phần lõi yếu đuối, lo âu và phẫn uất. Người Tốt thường hay lo lắng vì giá trị bản thân của họ phụ thuộc vào sự công nhận của người khác và việc làm mọi người yêu mến mình. Họ lãng phí nhiều thời gian cố tìm cách từ chối mọi người và dù thế, thông thường đến cuối cùng họ vẫn đồng ý, vì họ không thể vượt qua được thói quen đó. Họ cảm thấy mình không thể làm theo những mong muốn thật sự của bản thân, vì họ vướng vào những việc mà người khác cho là họ nên làm. Do “thuận theo tự nhiên” là cách tiếp cận cuộc sống mặc định của họ, nên Người Tốt ít kiểm soát được cuộc sống của mình và vì thế cảm thấy mình vô dụng, nhu nhược và bế tắc. Họ cũng thường phẫn uất và thù hằn vì những nhu cầu thầm kín không được đáp ứng và họ cảm thấy những người khác luôn lợi dụng mình – mặc dù chính họ là người cho phép điều đó xảy ra.

Trong tình huống xấu nhất, sự phẫn uất dồn nén do bị đối xử thô lỗ sẽ khiến những cơn thịnh nộ và hành vi bạo lực không ngờ bùng nổ. Họ là một ngọn núi lửa đang chực phun trào.

Người mắc Hội Chứng Người Tốt tiếp cận cuộc sống và các mối quan hệ một cách thụ động.
Người mắc Hội Chứng Người Tốt tiếp cận cuộc sống và các mối quan hệ một cách thụ động.

Vậy một Người Tốt cần làm gì? Làm thế nào để họ lấy lại quyền kiểm soát cuộc sống của mình và ngừng làm người dễ bị dắt mũi như thế?

Một số Người Tốt cho rằng giải pháp là làm điều ngược lại, từ cam chịu chuyển sang hung hăng. Thay vì nhún nhường chịu đựng, họ muốn mình phải lấn át trong mọi tình huống. Họ cố đạt mọi thứ cho bằng được, dù thứ đó là gì.

Sự hung hăng, dù thích hợp trong một số tình huống, đặc biệt trong những lúc có sự tranh đấu dữ dội, nhưng nó không phải cách giao tiếp hoặc lối hành xử thật sự hữu ích trong đa số trường hợp. Trên thực tế, việc áp dụng kiểu giao tiếp cố chấp, hung hăng thường phản tác dụng do gây ra sự phẫn uất và hành vi gây hấn một cách thụ động từ chính những người mà bạn đang cố kiểm soát.

Thay vì cam chịu và hung hăng, phương pháp giải quyết tốt nhất nằm ở khoảng giữa hai điều này. “Điểm ngọt ngào” trong giao tiếp và hành xử được gọi là có lập trường.

CÓ LẬP TRƯỜNG: SỰ HÀI HÒA GIỮA CAM CHỊU VÀ HUNG HĂNG (PASSIVITY AND AGGRESSION)

Có lập trường là một kỹ năng tương tác giữa các cá nhân, trong đó bạn bộc lộ sự tự tin tích cực, có thể lên tiếng và tranh đấu cho quyền lợi của mình, trong khi vẫn tôn trọng quyền lợi của người khác.

Khi có lập trường, bạn thẳng thắn và thành thật với mọi người. Bạn không lảng tránh vấn đề hay trông chờ mọi người đọc được suy nghĩ về những điều mình mong muốn. Nếu cảm thấy khó chịu về điều gì đó, bạn sẽ nói ra; nếu muốn hoặc cần điều gì, bạn sẽ yêu cầu. Bạn làm tất cả những điều này trong khi vẫn giữ được thái độ lịch sự và bình tĩnh.

Kỹ năng này cũng cần bạn hiểu rõ rằng dù mình có thể đưa ra yêu cầu hoặc nói lên quan điểm, nhưng người khác có quyền thoải mái từ chối hoặc không đồng ý. Bạn không cảm thấy khó chịu hay tức giận khi điều đó xảy ra. Bạn vẫn tự chủ và trao đổi để đi đến một thỏa hiệp nào đó. Khi giữ vững lập trường, bạn hiểu có thể bạn không có được điều mình muốn. Tuy nhiên, bạn sẽ học được rằng đưa ra yêu cầu không những không làm mình tổn thương, mà còn thật sự hữu ích.

NHỮNG ÍCH LỢI CỦA VIỆC CÓ LẬP TRƯỜNG

Các mối quan hệ được cải thiện. Những nhà nghiên cứu về hôn nhân và các mối quan hệ nhận thấy lập trường là một trong những đặc tính chủ yếu cần thiết cho cả hai bên để mối quan hệ bền vững và tích cực. Nếu cảm thấy những nhu cầu của mình không được đáp ứng, một người sẽ nảy sinh lòng oán trách đối phương (dù đó là lỗi của người này vì không nói ra nhu cầu của mình).

Thấy bớt căng thẳng. Các nghiên cứu cho thấy những người tập giữ vững lập trường ít bị căng thẳng hơn những người không tập. Khi có lập trường, bạn từ chối những yêu cầu mà nếu đảm nhận sẽ khiến bạn ôm đồm nhiều việc. Bạn cũng không còn lo lắng do quá bận tâm đến những gì người khác nghĩ về những lựa chọn/ưu tiên/yêu cầu/quan điểm của mình. Bạn cảm thấy làm chủ được cuộc đời mình.

Tự tin. Khi có lập trường, bạn có sự tự chủ. Thái độ và hành vi của bạn được kiểm soát bởi những hành động hoặc quyết định của chính bạn, chứ không phải của người khác. Việc biết mình có thể tạo ra những thay đổi để cải thiện tình huống là một yếu tố thúc đẩy sự tự tin tuyệt vời nhất.

Ít phẫn uất hơn. Khi lập trường vững vàng hơn, các mối quan hệ của bạn sẽ trở nên thú vị hơn. Bạn sẽ không còn phải chuốc lấy bực bội khi đồng ý với một yêu cầu hay quyết định để làm hài lòng người khác. Khi làm điều gì đó, bạn làm vì bạn thật sự muốn làm, hoặc bạn cho rằng việc đó là một phần của sự cho đi và nhận lại tự nhiên trong các mối quan hệ.

LÀM THẾ NÀO ĐỂ CÓ LẬP TRƯỜNG HƠN

1. Tạo Tư Duy Giữ Vững Lập Trường

Theo kinh nghiệm của tôi, việc trở nên có lập trường hơn trước tiên đòi hỏi bạn phải thay đổi tư duy. Bạn cần loại bỏ bất kỳ niềm tin sai lầm hoặc giới hạn nào đang kìm hãm mình trong việc trở nên có lập trường. Sau đây là một số gợi ý giúp bạn có được tư duy đúng đắn.

Thiết lập giới hạn. Bước đầu tiên để bớt dễ dãi là thiết lập ranh giới. Giới hạn là những nguyên tắc và giới hạn mà một người đặt ra cho chính mình, nó cho người khác biết những cách hành xử nào được mình chấp nhận. Những người cam chịu thường không tạo ra giới hạn và cho phép người khác lấn lướt họ.

Wayne Levine gọi những giới hạn là N.U.T, hay Non-negotiable, Unalterable Terms (Các nguyên tắc bất di bất dịch). N.U.T là những điều bạn quyết tâm duy trì: gia đình, sức khỏe, niềm tin, sở thích, tâm trạng của mình… Theo Levine, “N.U.T là những giới hạn định nghĩa con người bạn, những giới hạn mà nếu bạn thỏa hiệp hết lần này đến lần khác, dần dần – nhưng chắc chắn – sẽ biến bạn thành một người cau có, khó chịu.

Nếu không biết N.U.T của mình là gì, hãy dành chút thời gian tìm hiểu. Một khi đã biết, hãy quyết tâm từ đây về sau mình sẽ không bao giờ thỏa hiệp những điều đó.

Chịu trách nhiệm về những vấn đề của chính mình. Người Tốt chờ người khác giải quyết những vấn đề của họ. Một người có chính kiến hiểu rằng những vấn đề của mình là trách nhiệm của mình. Nếu bạn thấy cần thay đổi điều gì đó trong đời, hãy hành động. Nếu bạn không hài lòng điều gì trong cuộc sống của mình, hãy bắt đầu thực hiện các bước – dù nhỏ – để thay đổi mọi thứ.

Đừng trông đợi mọi người đọc được suy nghĩ của mình. Người Tốt mong người khác sẽ nhận ra những nhu cầu và mong muốn mà mình không phải nói ra. Nếu bạn muốn điều gì đó, hãy nói ra; nếu có gì khiến bạn khó chịu, hãy lên tiếng. Đừng bao giờ đinh ninh rằng mọi người biết rõ từng nhu cầu hay mong muốn của bạn. Điều đó không dễ dàng nhận thấy như bạn nghĩ.

Hãy hiểu rằng bạn không chịu trách nhiệm về cảm xúc và hành vi của người khác. Cả người cam chịu lẫn người hung hăng đều có cùng một vấn đề: họ đều nghĩ mình phải chịu trách nhiệm về cảm xúc và hành vi của người khác – chỉ là họ thể hiện khác nhau.

Người hung hăng nhận lấy trách nhiệm về hành vi và cảm xúc của người khác bằng việc áp đặt ý muốn của mình thông qua sức mạnh thể chất, tinh thần và cảm xúc.

Người cam chịu nhận lấy trách nhiệm bằng việc liên tục ưu tiên ý muốn của người khác trước của mình. Những người cam chịu cảm thấy nghĩa vụ của họ là đảm bảo mọi người được vui vẻ, cho dù điều đó có nghĩa là bản thân họ phải chịu đựng.

Một người có lập trường thừa nhận họ không có việc kiểm soát hay bận tâm đến hành vi của người khác và cho rằng họ chỉ chịu trách nhiệm về hành vi và cảm xúc của mình. Bạn sẽ không tin được mình sẽ thấy bớt căng thẳng và lo âu nhiều thế nào một khi hiểu được điều này đâu. Bạn sẽ không còn lãng phí hàng tiếng đồng hồ hồi hộp lo lắng về việc người khác có hài lòng với lựa chọn hay quan điểm của mình hay không.

Điều này không có nghĩa bạn nên trở thành một người vô tâm thô lỗ và không quan tâm đến cảm xúc/hoàn cảnh của người khác. Mà điều đó nghĩa bạn không cần phải nhiệt tình và chu đáo đến mức không đưa ra bất cứ yêu cầu nào hoặc lên tiếng bảo vệ các giá trị của mình để không gây khó chịu hay làm tổn thương người khác. Hãy để họ quyết định việc họ có cảm thấy khó chịu hoặc tổn thương hay không. Đó là trách nhiệm của họ, chứ không phải của bạn.

Chịu trách nhiệm về những kết quả từ lời nói/hành động có chính kiến của mình. Việc đòi hỏi quyền lợi cho mình có thể sẽ làm mất lòng người khác, và có thể sinh ra những hệ quả xấu. Nhưng một phần trong việc trở nên có lập trường là chịu trách nhiệm về những hệ quả đó, bất kể chuyện gì xảy ra. Việc đối diện với hệ quả thì tốt hơn rất nhiều so với việc phải sống một cuộc sống đầy trở ngại và lo lắng.

Để có lập trường thì cần thời gian. Đừng nghĩ bạn sẽ trở nên có chính kiến một cách kỳ diệu chỉ đơn giản bằng việc đọc bài viết này. Chính kiến cần có thời gian và cần rèn luyện. Bạn sẽ gặp chuyện này chuyện kia. Hãy cứ kiên trì nỗ lực; rồi bạn sẽ thành công.

2. Thể Hiện Lập Trường Trong Hành Động

Một khi bạn đã hình thành được tư duy này, sau đây là cách thức để thật sự bắt đầu trở nên có lập trường.

Bắt đầu từ những việc nhỏ. Nếu ý nghĩ nói lên ý kiến của mình làm bạn vô cùng sợ hãi, hãy bắt đầu bằng những tình huống ít rủi ro. Ví dụ, nếu bạn gọi bánh hamburger, nhưng bồi bàn lại mang ra bánh phô mai nướng, hãy cho anh ta biết về sự nhầm lẫn và trả nó lại. Nếu bạn đang cùng vợ chạy việc vặt bên ngoài vào cuối tuần và đang phân vân tìm một nơi để dùng bữa, đừng chỉ chiều theo cô ấy một cách vô thức, mà hãy đề cập nơi bạn muốn đến.

Một khi bạn đã cảm thấy thoải mái trong những tình huống ít rủi ro như thế, hãy bắt đầu tăng dần mức độ.

Từ chối. Trong hành trình trở nên quyết đoán hơn, “lời từ chối” là người bạn tốt nhất của bạn. Hãy bắt đầu từ chối thường xuyên hơn. Lời đề nghị có mâu thuẫn với giới hạn cá nhân không? Hãy từ chối. Thời gian biểu đã kín hết rồi phải không? Hãy trả lời, “Không, cảm ơn.” Bạn không cần phải trở nên thô lỗ để làm điều đó. Bạn có thể kiên quyết từ chối trong khi vẫn ân cần. Lúc đầu, việc từ chối có thể khiến bạn rất áy náy, nhưng cuối cùng bạn sẽ thấy dễ chịu, và tự do thật sự.

Có phải một số người sẽ thất vọng khi bạn từ chối họ? Có thể. Nhưng hãy nhớ rằng miễn là bạn bày tỏ những nhu cầu của mình một cách tế nhị, bạn không phải chịu trách nhiệm về phản ứng của họ. Bạn không cần cảm thấy tội lỗi vì đối xử với bản thân bình đẳng như họ.

Hãy đơn giản và trực tiếp. Khi đòi hỏi quyền lợi cho mình, nói ít sẽ hiểu nhiều. Hãy giữ cho những yêu cầu và ưu tiên của mình đơn giản và trực tiếp. Không cần giải thích dài dòng hoặc kết luận quanh co.

Đề cập đến mình. Khi đưa ra yêu cầu hoặc thể hiện sự từ chối, hãy đề cập đến mình. Thay vì nói, “Em quá vô tâm. Em không hề biết hôm nay ở công ty anh đã làm việc vất vả đến mức nào. Tại sao em lại bắt anh làm mấy việc lặt vặt này nữa?” thì hãy nói, “Hôm nay anh mệt quá. Anh hiểu em muốn làm cho xong mấy việc này, nhưng ngày mai anh mới có thể làm được.” Những ví dụ khác về cách nói “Tôi”:

  • “Em quá phụ thuộc và thích kiểm soát.” “Anh thấy thất vọng khi em làm cho anh có cảm giác tội lỗi vì ra ngoài chơi với bạn bè.”
  • “Anh luôn làm em bẽ mặt khi chúng ta về thăm bố mẹ anh.” “Em cảm thấy xấu hổ khi anh làm em mất mặt trước bố mẹ anh.”
  • “Những yêu cầu của anh thật vô lý!”. “Tôi thích anh gửi cho tôi thông báo ít nhất 3 ngày trước khi yêu cầu tôi làm việc vào cuối tuần hơn.”

Khi thảo ra những cách nói “Tôi”, cẩn thận đừng đưa những lời kết tội vào hoặc diễn giải hành vi của người khác. Điều đó sẽ chỉ khiến họ chống đối và dè chừng. Ví dụ:

  • “Tôi cảm thấy anh đang cố tình tỏ ra thô lỗ chỉ để chọc tức tôi.”
  • “Tôi nghĩ anh đang muốn đánh nhau.”

Đừng xin lỗi hay thấy tội lỗi vì bày tỏ nhu cầu/mong muốn/quyền lợi. Trừ khi đang yêu cầu điều gì đó rõ ràng là vô lý, không lý nào bạn phải thấy tội lỗi hoặc xấu hổ khi bày tỏ nhu cầu hay mong muốn của mình. Vì thế, đừng xin lỗi khi bạn đưa ra một lời đề nghị. Cứ lịch sự yêu cầu điều đó và chờ xem người khác phản ứng thế nào.

Người Tốt sẽ cảm thấy tội lỗi ngay cả khi thể hiện sự bất mãn về một điều gì đó mà họ đang chi trả cho nó! Nếu bên cung cấp không thực hiện việc mà họ đã thỏa thuận, bạn có quyền yêu cầu điều chỉnh lại sao cho đúng. Điều đó không liên quan đến việc cư xử lịch sự hay không làm tổn thương cảm xúc của người đó – nó chỉ là công việc kinh doanh và đó là cách công việc này vận hành.

Sử dụng ngôn ngữ cơ thể và giọng nói một cách tự tin. Hãy tỏ vẻ tự tin khi đưa ra một yêu cầu hoặc nói về điều mình ưu tiên. Hãy thẳng thắn, nói khéo một chút, tươi cười, giữ biểu cảm bình thường và nhìn thẳng vào người đó. Ngoài ra, hãy chắc chắn nói rõ ràng và đủ lớn để làm sáng tỏ quan điểm của mình. Những người cam chịu có khuynh hướng nói thì thào và lẩm bẩm khi trình bày quan điểm và nhu cầu; điều đó chỉ khiến người khác thấy khó chịu.

Bạn không phải thanh minh/giải thích về quan điểm/lựa chọn của mình. Khi đưa ra quyết định hoặc nói lên quan điểm mà người khác không tán thành, cách mà họ cố chi phối bạn là yêu cầu bạn đưa ra lý lẽ chứng minh cho lựa chọn/quan điểm/hành vi của bạn. Nếu bạn không thể nghĩ ra một lý do đủ tốt (theo cách nhìn của người khác), thì xem như bạn đồng ý với điều họ muốn.

Người Tốt – với nhu cầu làm hài lòng người khác của mình – sẽ thấy có trách nhiệm đưa ra lời giải thích hoặc lý lẽ chứng minh cho từng lựa chọn họ đưa ra, dù người khác không yêu cầu. Họ muốn đảm bảo mọi người hài lòng với những lựa chọn của họ – thực chất là họ đang xin phép người khác để được sống cuộc đời theo cách họ muốn. Đừng làm thế.

Tập dợt. Hãy diễn thử tình huống mà bạn định đòi hỏi quyền lợi cho mình. Chắc chắn chuyện đó thật buồn cười, nhưng hãy luyện tập những điều bạn sẽ nói và cách nói trước gương. Điều đó giúp ích đấy.

Hãy kiên trì. Đôi khi, bạn sẽ đối mặt với những tình huống mà mọi người từ chối bạn trong lần đầu tiên bạn yêu cầu. Đừng vội bỏ cuộc và nói, “Ồ, mình chẳng thể làm gì khác. Ít ra mình đã thử.” Đôi khi để được đối xử công bằng, bạn phải kiên trì. Hãy cứ điềm đạm, bình tĩnh và tự chủ suốt sự việc. Ví dụ, nếu bạn gọi cho dịch vụ khách hàng nhưng họ không xử lý vấn đề của bạn, hãy hỏi xem bạn có thể nói chuyện với người quản lý không. Hoặc nếu chuyến bay của bạn bị hủy, hãy tiếp tục yêu cầu những lựa chọn khác, như được chuyển sang hãng hàng không khác, để bạn có thể thu xếp đến nơi đúng giờ.

Hãy thận trọng với những lời khuyên mà bạn đọc được trong một số quyển sách nói về lập trường, những quyển sách đó khuyên bạn tiếp tục yêu cầu cùng một việc hết lần này đến lần khác cho đến khi người đó xiêu lòng và thực hiện điều bạn muốn. Đó không phải là kiên trì, mà là ăn vạ.

Hãy điềm tĩnh. Nếu có người không đồng ý hoặc thể hiện sự phản đối với lựa chọn/quan điểm/yêu cầu của bạn, đừng tức giận hoặc chống đối. Hãy phản ứng tích cực hoặc quyết định không tiếp xúc với người đó nữa.

Hiểu người hiểu mình. Sai lầm phổ biến mà nhiều người mắc phải trên hành trình có lập trường hơn là lúc nào cũng cố giữ vững lập trường. Giữ vững lập trường còn tùy thuộc vào tình huống và bối cảnh. Có thể có những trường hợp khi sự ương ngạnh sẽ chẳng đưa bạn đi đến đâu, mà giữ thái độ nhẫn nhịn hoặc hung hăng thì lại là phương án tốt hơn.

Làm sao biết được khi nào bạn nên hoặc không nên đòi quyền lợi cho mình? Bạn cần khám phá điều đó qua việc luyện tập và áp dụng một số kiến thức thực tiễn.

Tiến sĩ Robert Alberti và Michael Emmons, hai tác giả của quyển Your Perfect Right, đưa ra vài câu hỏi để bạn cân nhắc trước khi quyết định giữ vững lập trường:

  • Ưu tiên đó quan trọng với bạn đến mức nào?
  • Có phải bạn đang mong đợi một kết quả cụ thể hay chỉ đang thể hiện bản thân?
  • Có phải bạn đang mong đợi một kết quả tích cực? Hay việc đòi quyền lợi của bạn làm mọi việc tệ hơn?
  • Bạn có cảm thấy khó chịu nếu không tranh đấu?
  • Những hệ quả tiềm ẩn và những rủi ro thực tế nào sẽ nảy sinh từ việc giữ lập trường của bạn?

LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐỐI PHÓ VỚI NHỮNG NGƯỜI ĐÃ QUEN VỚI HÌNH ẢNH NGƯỜI TỐT

Nếu bạn là một người dễ dãi trong phần lớn cuộc sống của mình, những người xung quanh có thể sẽ cản trở nỗ lực trở nên có chính kiến của bạn. Họ quen với việc bạn là một người nhẫn nhịn và thoải mái với mối quan hệ có bạn trong vai người cam chịu. Đừng tức giận hay chán nản nếu gia đình, bạn bè và đồng nghiệp nghi ngờ hay thậm chí cố cản trở cách bạn tiếp nhận cuộc sống theo hướng mới. Đó là phản ứng hoàn toàn bình thường. Bạn chỉ cần nhớ rằng dù sự xáo trộn tạm thời xuất hiện cùng với việc sống có lập trường có thể gây khó chịu và lúng túng, nhưng về lâu dài bạn và những người xung quanh sẽ thấy thoải mái hơn.

Kết Luận

Có lúc bạn chắc chắn cần kìm nén cảm xúc và cứ hành động thôi. Việc đó thể đó là rửa bát, cắt cỏ hay thậm chí hoàn thành bản báo cáo. Tuy nhiên, học cách nói lên quan điểm của mình, và quan trọng hơn, tôn trọng giá trị của những quan điểm và mong muốn đó, sẽ giúp bạn trở thành một người tự tin hơn. Kết quả của hành động có chính kiến có thể là bạn sẽ đạt được chính xác điều mình muốn, hoặc một sự thỏa hiệp, hoặc một lời từ chối, nhưng dù kết quả thế nào, điều đó sẽ khiến bạn cảm thấy mình kiểm soát cuộc đời mình nhiều hơn. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ, và biến lập trường thành một phần con người bạn.

Tất cả chúng ta có thể nghĩ đến những người xung quanh, những người mà chúng ta biết họ rất có chính kiến. Với một chút thực hành và rèn luyện, bạn có thể trở thành người mà mọi người nghĩ đến và nhờ cậy mỗi khi họ có việc cần được giúp đỡ.

Sources:

The Assertiveness Workbook (best book on assertiveness that I read; highly recommended)

Your Perfect Right: Assertiveness and Equality in Your Life and Relationships

When I Say No, I Feel Guilty (not that great; suggests some questionably manipulative tactics to get your way)

No More Mr. Nice Guy (great book; I know a lot of AoM readers have benefited from it; essentially assertiveness training for dudes)

Hold on To Your N.U.Ts

Tác giả: Brett & Kate McKay

Nguồn: http://www.artofmanliness.com/2013/02/12/how-to-be-assertive/

Angular model object with JavaScript classes

Hello there,
Today I will share with you how can declare an object model in Angular with JavaScript.

var myApp = angular.module('myApp', []);

Now. We will write a factory for declaring an object model.

myApp.factory('students', function () {
//constructor
var students = function (name, age) {
this.name = name;
this.age = age;
};
//create some function
students.prototype.hi = function () {
console.info("Hello I'm : " + this.name);
};
students.prototype.age = function () {
console.info("I'm " + this.age);
};
students.prototype.run = function () {
console.info("I'm running!");
};
students.property.upAge = function () {
this.age += 1;
console.info("I'm " + this.age);
};
return students;
});

How to use it?. Follow me.

myApp.controller('StudentControllers', ['students', function (students) {
var newStudents = new students('Andy', 22);
newStudents.hi();
newStudents.age();
newStudents.run();
newStudents.upAge();
}]);

Những cuộc đối thoại với Rookie – Phần 1

Tác giả: conmale từ diễn đàn HVA.
Đăng lại: Andy

“Tất cả những gì chúng ta có là kết quả của những gì
chúng ta nghĩ. Ý nghĩ là tất cả. Chúng ta nghĩ gì thì
chúng ta trở nên như vậy.”


  1. Mở đầu:
    Tôi không nhớ rõ bao nhiêu lần tôi nhận được thông điệp với dạng “Anh chỉ cho em cách hack với”. Những thông điệp này đến từ e-mail, offline message của Yahoo, personal message trên diễn đàn..v..v.. Điều lý thú là những người gởi thông điệp này có khả năng và kinh nghiệm về CNTT ở mức độ khác nhau (sau khi tôi thử tìm hiểu và tiếp xúc để biết được điều này). Lý do tại sao những câu hỏi như trên được đặt ra quá nhiều? Họ hiểu thế nào là “hack”? Họ muốn “hack” để làm gì? Họ tìm tòi những gì về “hack”? Lúc bắt đầu tiếp cận với các câu hỏi thế này, tôi cố gắng giải thích ít nhiều (trong phạm vi cho phép) nhưng dần dà, tôi đâm ra… nản vì biết chắc những điều tôi trả lời không có kết quả hoặc tác dụng gì cả. Tuy vậy, những cuộc trao đổi này dẫn tôi đến chỗ thích thú khai phá, tìm tòi tâm lý của những người đặt câu hỏi. Tôi nhận ra vài điều lý thú:
  2. những lối mòn của cách suy tư (nếu có suy tư)
  3. khả năng tiếp cận và hình thành giải pháp cho vấn đề
  4. ý muốn đào sâu và rèn luyện

Đây là những điểm cốt lõi tôi muốn chia xẻ với bạn trong loạt bài “những cuộc đối thoại với rookie”. Loạt bài này không có dụng đích phân tích kỹ thuật (mặc dù để hình thành nội dung bài viết chắc chắn không thể thiếu những chi tiết về kỹ thuật). Nó được khai triển ở dạng trò chuyện, trao đổi giữa hai (hoặc nhiều nhân vật) xen vào những chi tiết kỹ thuật. Những nhân vật này là tổng hợp từ tính cách của nhiều nhân vật có thật. Tuy nhiên, ngôn từ trao đổi trong bài viết đã được điều chỉnh và xây dựng lại cho thích hợp với tình tiết của các mẩu chuyện.

Xin lưu ý rằng, những vấn đề được đưa ra trong chuỗi bài này nhằm thúc đẩy kỹ năng tiếp cận vấn đề, nghiên cứu và giải quyết vấn đề. Bởi thế, mọi giải đáp cho thắc mắc (nếu có) đều tìm thấy từ việc đọc và suy nghĩ kỹ lưỡng.

  1. Gặp gỡ:
    Chiều nay, một buổi chiều Chủ Nhật, rảnh rỗi và yên tĩnh. Tôi mở máy và log vào Yahoo Instance Messenger (đã gần một tuần lễ tôi không vào YIM). Chà, có vài cái “thỉnh cầu” đưa tên tôi vào danh sách YIM của ai đó. Thử xem nào… ngoại trừ một “thỉnh cầu” khá ngổ ngáo, tôi tiếp nhận các thỉnh cầu còn lại. Trong số “thỉnh cầu” này, có một cái làm tôi chú ý. Người thỉnh cầu có cái “nick” khá ngộ nghĩnh là “cuti” và thông điệp thỉnh cầu như sau: “nếu không phiền, xin phép anh add em với. Em có một số thắc mắc muốn nhờ anh chỉ dẫn, Nghe nói anh khó tính lắm nhưng em cũng liều một phen.”.

Tôi mỉm cười và nhấn nút “accept” và sau đó gởi đi thông điệp “Được, anh khó tính lắm. Thử xem!. Và đây là điểm khởi đầu của những cuộc trò chuyện giữa tôi và “cuti”.

Tôi chuyển trạng thái YIM của mình sang “invisible” vì không muốn trò chuyện lúc này. Tôi muốn kiểm tra mail và duyệt web để tìm một số thông tin cần thiết. Chừng năm phút sau, tôi nhận được một thông điệp nhấp nháy. Tôi mở ra và thấy rằng “cuti” vừa trả lời:
“Cám ơn anh đã add em, khi nào anh online, cho em biết với!”.

Tôi muốn “thử” anh chàng một phát, bèn trả lời như sau:
“Anh đã online, nhưng anh chưa nói chuyện được, em chờ được không?.

“cuti” hồi đáp:
Ồ may quá, may quá… dạ được chứ. Trưa Chủ Nhật em chẳng có chuyện gì đâu. Khi nào rảnh cho em biết với”

Tôi yên lặng, thâu gọn cửa sổ của YIM và tiếp tục kiểm tra mail, trả lời mail. Gần nữa giờ trôi qua, tôi quên bẵng có “cuti” đang chờ. Tôi mở cửa sổ YIM lên xem và thấy “cuti” vẫn còn online. Tôi gởi cho anh chàng một thông điệp:
“Chà, nãy giờ chat đã đời rồi hả? Anh rảnh rồi, em cần hỏi gì?”.

Tôi không ngờ trong tích tắt “cuti” đã trả lời tôi ngay. Điều này chứng tỏ cu cậu không bận rộn và quả thật… đang chờ. Nó cũng chứng tỏ cu cậu là một “cao thủ” gõ chữ vì trong tích tắc tôi đã nhận được thông điệp như sau:
“Dạ, em đâu có chat, chỉ đang duyệt mấy trang web thôi. Em có vài thắc mắc là nếu mình muốn học hỏi, tham khảo tài liệu, cứ cho là mình đã có một mớ sách, cách nào để giúp mình nhớ được mọi thứ trong đống sách đó? À mà, anh cho phép em hỏi thăm anh bao nhiêu tuổi để tiện xưng hô. Nếu anh không muốn nói cũng không sao”.

Tôi mỉm cười thầm nghĩ “cu cậu này liếng lắm, muốn nói chuyện phương pháp và rào trước, đón sau”. Tôi trả lời:
“Anh nghĩ là anh lớn hơn em đó, em thấy xưng hô thế nào tiện thì xưng hô nhưng có lẽ nên xưng anh em thì hay nhất vì anh đoán em nhỏ tuổi hơn anh.”.

“cuti” nằng nặc muốn rõ chuyện tuổi tác:
“Nhưng em muốn biết mà, lỡ xưng hô không phải đạo thì… kẹt lắm!”

Tôi trả lời:
“Được rồi, nếu em muốn biết thì anh mem mém tứ tuần.”

“cuti” im lặng một chặp, có lẽ cu cậu nghĩ ngợi gì đây. Sau đó, một thông điệp khác đến từ “cuti” như sau:
“Ùm… thôi, để cháu gọi chú bằng chú đi, chú chỉ kém ba cháu có vài tuổi, gọi bằng anh kỳ cục sao đó!”.

À, hoá ra cu cậu im lặng một chặp là vì lý do này. Tôi mỉm cười trả lời:
“Thôi đi, chú với chả cháu. Xưng anh em vui hơn!”

  1. Khai mở:
    Tôi tiếp tục giải đáp thắc mắc của “cuti”:
    “Về việc đọc và nhớ những gì mình đọc thì như thế này. Để có thể đọc và nhớ, em phải tập cho mình thói quen tổng kết những gì mình đọc được ở dạng ngắn gọn và có hệ thống nhất có thể được (trong khả năng của em). Đây là một kỹ năng hẳn hòi và nó cần sự rèn luyện liên tục. Ví dụ, đọc xong một chương, thử tóm tắt lại chương này đề cập những chuyện gì? những điểm cốt lõi của nó nằm ở đâu? Nếu chưa có thói quen tổng kết trong não thì thử tổng kết trên giấy. Ghi lại những điểm mình nắm được. Đừng ngại sai đúng, đủ thiếu gì cả. Sau đó so sánh lại với thông tin trong sách xem thử mình thu thập được bao nhiêu sau lần đọc thứ nhất. Sau một thời gian, chắc chắn khả năng này sẽ thay đổi.”

“cuti” trả lời ngay:
“Ôi trời! sao mà khó vậy?”

Tôi phá lên cười và hỏi tiếp:
“Em đã thử chưa mà thấy khó? Em tự xét xem em có đủ kiên nhẫn để đạt được điều mình muốn không?”

Lần này “cuti” im lặng khá lâu, chứng tỏ cu cậu đắn đo lắm trước khi trả lời. Tôi biết cu cậu không chat với ai khác bằng YIM bởi vì thanh “status” của YIM không hiển thị thông điệp “cuti is typing a message”. Tôi thong thả đốt điếu thuốc và chờ. Gần hai phút sau, “cuti” mới hồi đáp một câu:
“Cho em nói thật cái này nha? Em thấy là anh không khó tánh như người ta nói nhưng nói chuyện với anh em bị cảm giác căng thẳng vì phát biểu không cẩn thận sẽ bị anh “bẻ” ngay.”

Tôi cười phá lên và đáp:
“Em sắc sảo đấy. Anh chả khó tính tí nào. Có lẽ em bị ‘chạm’ vì anh hỏi vặn lại ’em thử chưa mà thấy khó?’ chứ gì? Câu hỏi đơn giản này của anh hàm chứa một điều như sau: đừng xét vấn đề dựa trên cảm tính mà hãy xét nó một cách khoa học. Hãy cân nhắc, thử nghiệm, rút tỉa rồi mới hình thành ý kiến của mình về một vấn đề nếu như vấn đề ấy mình chưa bao giờ kinh qua. Rõ ràng là em chưa hề thử qua cách đọc, suy nghĩ và tổng kết bao giờ thì làm sao em có thể kết luận ngay ‘sao mà khó vậy?’. Cho nên câu phát biểu này theo anh thấy, nó đầy cảm tính. Đây là một trở ngại đầu tiên và thường thấy, nó sẽ làm em chùn bước trước những cái còn ‘khó’ hơn nhiều. À mà em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh là em có đủ kiên nhẫn hay không?”

“cuti” trả lời:
“Có lẽ em suy nghĩ quá đơn giản. Thông thường nếu em nói là ‘cái đó khó quá’ thì người đối diện hay trả lời là ‘khó thì thôi’ chớ ít ai hỏi ngược lại ‘chưa thử mà biết khó hay sao?’. Cái này làm em chột dạ, nhưng không sao, em phải làm quen với lối suy nghĩ và cân nhắc vấn đề này. Còn chuyện kiên nhẫn hay không thì… hy vọng em có đủ kiên nhẫn.”

Tôi đáp:
“Vậy thì tốt. Thử dùng cái kiên nhẫn của em, tìm ngay một cuốn sách nào đó, về vấn đề gì đó em rất thích. Đọc và thử nghiệm cách tổng kết rồi cho anh biết kết quả ra sao nha?”

  1. ‘hack’ là gì?
    “cuti” vui vẻ trả lời:
    “hi hi, nhất định rồi. Để tối nay em ‘thử nghiệm’ xem sao. À mà đúng ra em muốn hỏi anh câu này ngay từ đầu nhưng hơi ngại. Anh có thể chỉ em cách hack được không? Em mê ‘hack’ lắm á, em muốn học mà chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Tôi có phần cụt hứng khi nhận được câu hỏi này, không phải là vì “cuti” đề cập đến chuyện hack mà cách “cuti” hỏi về chuyện hack trong một câu ngắn gọn đến thế. Tôi hỏi thêm:
“Em hiểu thế nào là ‘hack’ vậy? May mà em không hỏi câu này ngay từ đầu không thì anh lại ‘bẻ’ cho hụt hơi”.

“cuti” trả lời ngay:
“Ồ, hack hả anh? anh hỏi theo kiểu mẹo hay hỏi thiệt vậy? Hack là gì ai mà không biết?”

Tôi gõ ngay câu trả lời:
“Ừa, vậy mà anh vẫn muốn biết em hiểu thế nào là ‘hack’. Em thử trả lời anh xem?”

“cuti” tỏ vẻ đắn đo vì cu cậu im lặng vài chục giây rồi mới trả lời:
“Ùm… em nghĩ rằng hack là thâm nhập vào một máy nào đó… phải không anh?”

Tôi phá lên cười vì tính thành thật và đơn giản của “cuti” trong khi gõ thông điệp trả lời cho cu cậu:
“Em lầm rồi, ‘hack’ không phải và không chỉ đơn giản là ‘thâm nhập vào một máy nào đó’!”

Cu cậu hồi báo ngay:
“Anh lại trêu em rồi. Thôi đi, bày cho em cách hack đi mà.”

Tôi trả lời:
“Không đâu, anh nói thật. Em hiểu sai về ‘hack’ rồi đó!”

Lần này “cuti” thật sự sửng sốt:
“Vậy…. theo anh ‘hack’ là gì? Em hy vọng là anh không trêu em tội nghiệp.”

Tôi mỉm cười trả lời:
“theo anh? Vậy ý em theo anh nghĩ thì khác, theo em nghĩ thì khác và theo ai đó nghĩ thì khác về khái niệm ‘hack’ là gì phải không? Nếu vậy thì theo anh, chỉ có hai khả năng: hiểu đúng về cái gọi là ‘hack’ hoặc hiểu chưa đúng về cái gọi là ‘hack’, thế thôi.

Theo anh (hiểu), ‘hack’ là sự sửa đổi nào đó có dụng đích rõ ràng trên hệ thống (trên nền tảng của hệ thống, trên cơ chế làm việc của hệ thống…) và sửa đổi này làm thay đổi ‘thái độ’ làm việc của hệ thống ấy. ‘Sửa đổi’ này là một trong những biểu thị của việc ‘hack’. ‘Thái độ’ này đúng hay sai, thiện hay ác, ngắn hay dài… là chuyện khác. ”

“cuti” im lặng khá lâu. Có lẽ cu cậu đang “tiêu hoá” đoạn định nghĩa lỏng chỏng của tôi. Sau một hồi, “cuti” trả lời:
“Chà, phức tạp quá vậy? nhưng việc thâm nhập vào một máy nào đó cũng là ‘hack’ theo định nghĩa của anh cơ mà?”

Tôi cười đáp:
“Không đâu em, nếu em phân tích kỹ hơn một tí thì sẽ thấy điểm khác biệt ở đây.
a. ‘hack’ là sự thay đổi nào đó đến hệ thống. Điều này có nghĩa em phải có quyền truy cập, sử dụng rồi mới có thể thực hiện sự thay đổi. Ít nhất em phải có một chủ quyền nào đó, dù nhỏ bé nhất, mong manh nhất thì mới có thể ‘hành động’ được.
b. thâm nhập vào một máy nào đó có nghĩa là em ở trong giai đoạn trước khi xác định được chủ quyền cần thiết để thực hiện ‘hành động’ hack.”

Nói một cách khác, phải có a thì mới có b.

Lần này “cuti” im lặng khá lâu. Tôi để yên cho cu cậu nghĩ ngợi thoả thích. Sau một hồi, “cuti” hỏi tiếp:
“Nếu thế thì việc thâm nhập vào một máy nào đó bao gồm ‘hành động’ hack chớ chính nó không phải là ‘hack’? Mình gọi chung chung tất cả là ‘hack’ không được sao?”

Tôi đáp:
“Đúng vậy, nếu như em muốn xét vấn đề trên phương diện hiện tượng thay vì phương diện thứ tự thời gian. Việc gọi như thế nào không quan trọng bằng việc hiểu thực chất vấn đề là ở đâu.”

“cuti” hồi đáp ngay:
“Hình như anh đang chỉ cho em chỉ phần lý thuyết mà thôi? Em cố gắng hình dung việc áp dụng lý thuyết này vào thực tiễn nhưng sao thấy mù mờ quá.”

Tôi trả lời:
“Được rồi, hãy xét xem một vài trường hợp anh nghĩ thuộc dạng ‘hack’.

a. nếu em thay đổi một giá trị trong Windows registry để đạt được mục đích nào đó hoặc ‘mở’ ra thêm một chức năng nào đó mà Windows không có ở chế độ mặc định. Đây chính là ‘hack’. Để có thể thực hiện chuyện này, em phải được phép (có quyền) khởi động lệnh regedit. Nếu không, hành động ‘hack’ này không thể xảy ra.

b. tương tự cho hệ thống *nix, nếu những giá trị mặc định nào đó trong /proc system của Linux không ứng hiệu theo ý em, khi em thay đổi chúng có nghĩa là em đã ‘hack’. Để làm được chuyện này, em phải có chủ quyền nhất định.

c. em có thể duyệt một trang web nào đó nhưng không thể thay đổi ‘thái độ’ của nó (cách hiển thị, giá trị hiển thị….). Tuy nhiên, để ứng dụng web (của trang web này) hiển thị những thứ khác hơn (đáng lẽ ra nó không được hiển thị như thế), em phải tác động đến nó bằng cách này hoặc cách khác (dùng telnet, dùng netcat, dùng string ngay trên chính trình duyệt….). Để làm được chuyện này, em phải có chủ quyền nào đó.

Trong phạm vi truy cập, nếu em có thể duyệt trang này, ít nhất em đã có chủ quyền như một guest và ít nhất, em đã truy cập được vào trang web trước khi có thể thực thi một ‘hành động’ nào đó. Làm guest có giá trị chủ quyền nhất định.

Nói một cách tổng quát, giả sử dịch vụ cho phép truy cập nhưng lại đòi hỏi tên người dùng và mật khẩu hẳn hòi, em hoàn toàn không có chủ quyền nếu như em duyệt trang web này với tư cách guest. Nói một cách khác, cơ hội để em ‘hack’ (hay tạo một tác động nào đó) trên web server này là rất thấp (hoặc giả không có). Tuy nhiên, nếu em phân tích tỉ mỉ thì thấy rằng, khi em truy cập vào một trang web đòi hỏi xác thực danh tánh, sẽ có giai đoạn em vẫn là guest và vẫn có thể tác động đến web server (để thực thi giai đoạn xác thực danh tánh). Giai đoạn ngắn ngủi này là chổ trống (có thể) để em tạo một tác động gì đó đến máy chủ (hay còn gọi là ‘hack’).

“cuti” trả lời (kèm theo một emotion icon biểu thị cho sự ‘buồn bã’):
“Chà, càng lúc càng rối bòng bong cả lên. Nếu vậy, em muốn thâm nhập vào một máy con nào đó trên Internet thì có nghĩa em phải có chủ quyền gì đó trên máy kia?”

Tôi cười đáp:
“Tất nhiên. Nếu không em không thể ‘hack’ được. Anh nhắc lại: ‘hack’ là một hành động chỉ có thể xảy ra khi có được chủ quyền, có thể truy cập đến mục tiêu mình muốn thâm nhập. Đây mới chỉ là khái niệm tổng quát. Nếu em muốn thâm nhập vào một máy nào đó trên Internet, em phải biết rõ máy đó là máy gì? nó chạy trên hệ điều hành nào? Kế tiếp em mới tìm hiểu xem em có thể truy cập nó vào vị trí nào và xem thử em có được chủ quyền gì? Nói trên bình diện thâm nhập xuyên qua mạng và dùng phương tiện truyền tải TCP/IP, lối vào duy nhất và hiển nhiên nhất là cổng dịch vụ. Nếu dịch vụ không chạy –> không có cổng. Nếu không có cổng –> không thể vào.”

“cuti” nhăn nhó:
“Gì mà khó khăn, rắc rối vậy? Bộ không có một phần mềm nào đó, mình chỉ cần gõ tên hoặc địa chỉ của máy mình muốn thâm nhập và mình …. “chui’ vào máy đó?”

Tôi phá lên cười và có phần thất vọng (sau khi cố gắng giải thích một cách có đầu đũa, có nguyên tắc với cu cậu). Tuy nhiên, tôi vẫn trả lời:
“Tất nhiên là có phần mềm làm những chuyện này ở mức độ nào đó. Tuy nhiên, dựa vào phần mềm để làm chuyện này có lẽ không còn là ‘hack’ nữa nói theo khái niệm nãy giờ anh cố gắng trao đổi với em.”

“cuti” cãi lại:
“Nhưng…. mục tiêu cuối cùng là thâm nhập. Không cần biết mình dùng công cụ nào, miễn sao thâm nhập được là… xong. Nếu anh nói cần phải có chủ quyền rồi mới có thể tạo tác động, thì phần mềm này sẽ xác định mục tiêu thâm nhập có phải là hệ điều hành mình muốn, sau đó nó thử truy cập và dùng quyền guest chẳng hạn rồi… thực thi một lệnh nào đó và thâm nhập vào máy. Những bước này hoàn toàn phù hợp với khái niệm anh đưa ra. Chỉ có cái khác là em không làm ‘bằng tay’ mà dùng một công cụ.”

Tôi cười và nói:
“Nếu thế thì lẽ ra em phải hỏi anh thế này: ‘anh có biết công cụ nào dùng để rà và thâm nhập vào máy nào đó hoàn toàn tự động mà mình không cần làm gì hết?’, thay vì: ‘Anh có thể chỉ em cách hack được không?’. Nãy giờ anh thử ‘chỉ’ em cách ‘hack’ đó nhưng có lẽ em không đủ kiên nhẫn để tiếp thu những điều anh ‘chỉ’ mà chỉ muốn tìm một cách nào đó, một công cụ nào đó giản tiện và đạt được mục đích ngay lập tức. Thật tình mà nói, anh có thấy một số công cụ ở dạng này và đã có thử qua cho biết nhưng chỉ một lần rồi anh không bao giờ đụng đến chúng nữa. Em muốn biết lý do tại sao không?”

“cuti” hăm hở:
“Thật sao? thật có phần mềm nào tuyệt diệu đến thế sao? anh chỉ cho em chỗ nào để down nó về đi. Năn nỉ đó!”

Tôi chắc lưỡi than thầm “lại thêm một anh chàng newbie thích ăn xổi, ở thì”. Tôi cố kiên nhẫn tiếp tục trả lời:
“Link để download thì có thể tìm ra nhưng anh không nhớ ngay lúc này vì anh không còn đụng đến chúng nhiều năm rồi. Tuy nhiên, điều anh muốn nói ở đây là thế này:
– ‘hack’ với dụng đích nào đó (tốt hay xấu) có sự lý thú của nó. Lý thú ở chỗ nó là một sự thách thức (challenge) để mình phải suy nghĩ, phân tích, tìm tòi và giải quyết. Thiếu mất điều này, ‘hack’ chẳng còn gì là thú vị nữa.
– công cụ nào cũng vậy, nó có giới hạn nhất định. Công cụ được viết ra nhằm thâm nhập một hệ điều hành cho khoảng thời gian nào đó. Sau khi hệ điều hành này vá lỗi, các công cụ này trở nên vô dụng. Đó là chưa kể trường hợp các công cụ ở dạng này không hiếm bị đính một con trojan. Người dùng nó chưa thâm nhập được thì lại bị thâm nhập.
– kiến thức và kinh nghiệm ‘hack’ theo đúng nghĩa của nó được trả giá bằng thời gian, bằng sự kiên nhẫn và niềm đam mê của người muốn tìm tòi và khai phá những điều mình thắc mắc.

Thật sự anh chỉ thích trao đổi với những ai thật sự kiên nhẫn và muốn tìm tòi theo đúng nghĩa của nó. Nhưng, cho anh biết lý do tại sao em thích thâm nhập theo lối dùng một công cụ và phó mặc công cụ ấy vậy?”

“cuti” trả lời kém hăm hở hơn trước:
“Thật sự em chỉ tò mò xem thử ‘chui’ vào máy ai đó thế nào thôi. Xem thử nó ra sao, vậy thôi. Nếu em có được phần mềm này, chắc em chỉ thử một lần cho biết xem ‘hack’ là cái gì.”

Tôi trầm ngâm vài giây rồi trả lời cu cậu:
“Có lẽ anh nhận định sai về cái em gọi là ’em muốn học mà chẳng biết bắt đầu từ đâu’ như em đã nói. Dùng một công cụ nào đó để ‘chui’ vào máy của người khác chỉ có thể nằm ở mức độ giải quyết sự tò mò chớ không thể thuộc diện tìm tòi và học hỏi vì việc làm này chẳng mang tí gì tính học hỏi một cách đúng nghĩa cả. Em thử tưởng tượng máy của một người dùng bình thường khác với máy của em thế nào? Anh nghĩ nếu như nó là một máy chạy Windows (anh nghĩ em thạo Windows) thì cũng C: rồi D: và bấy nhiêu software mà ai cũng dùng. Có gì đáng để ‘thoả’ cái tò mò đâu nhỉ? Đừng nói là em muốn tìm xem trong máy nào đó có CC và những thông tin ‘lý thú’ khác để… phá bởi vì anh không ủng hộ những chuyện này đâu. Không những thế mà anh cảm thấy…. mất hứng khi trao đổi.”

“cuti” đáp:
“Dạ không, em chẳng dám nghĩ đến chuyện kiếm CC hay gì đâu. Cùng lắm là thâm nhập vào máy nào đó, cài một .bat file để doạ chủ nhân của máy chơi cho vui. Ví dụ như, khi chủ nhân mở máy, nó hiện ra thông điệp ‘you are hacked’ rồi chờ vài giây, nó lại hiện ra thông điệp ‘just kidding!. Em nghĩ mấy trò này vô hại mà.”

Tôi phá lên cười vì tính trẻ con của “cuti” và trả lời:
“Ừa, anh thấy mấy trò này quả vô hại nhưng cũng vô… ích luôn. Em thử nghĩ xem, em phải mất thời gian tìm tòi, hỏi han cho ra một software có thể dùng để ‘chui’ vào máy của ai đó chỉ để tạo ra hai thông điệp ‘doạ’ khổ chủ cho vui thôi thì khá phí thời gian. Mấy việc làm tinh quái này càng không dính dự gì đến chuyện em nói ngay từ đầu là ’em muốn học hỏi’. Có thể chính em không làm gì phương hại cho khổ chủ của cái máy kia nhưng những cậu bé khác chắc gì có suy nghĩ như em? Cho anh hỏi, em đang làm gì hay còn đi học?”

“cuti” trả lời ngay:
“Dạ em đang còn đi học mà, em học tin năm thứ hai. Bộ hồi nhỏ anh không có thử qua những trò tinh quái của tuổi học trò sao? Chắc anh cũng biết ‘nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò’ phải không?”

Tôi chậm rãi đáp lại, cố gắng thuyết phục “cuti” từ bỏ ý định làm một việc vô ích:
“Không may (hay có thể là may) cho anh là thời anh còn bé, mọi chuyện thời ấy khó khăn lắm, nó làm cho con người trưởng thành hơi sớm và bị mất đi rất nhiều những trò tinh quái kia. Đến lúc anh bắt đầu làm quen với computer thì lúc ấy anh cũng đã qua tuổi ‘rookie’ rồi cho nên quả thật anh chưa hề kinh qua những trò tinh quái như em nói. Anh thật sự không chống đối những trò chơi vặt và vô hại kia, anh chỉ tiếc cho thời gian và công sức mình bỏ ra chỉ để tạo những thoả mãn rất mơ hồ. Nếu em thật sự muốn học hỏi về ‘hacking’ đúng nghĩa của nó, thỉnh thoảng (khi rảnh) anh có thể góp ý cho em để đỡ vất vả trong chuyện định hướng và tìm tòi. Còn nếu em muốn anh ‘bày’ em những tiểu xảo để thực hiện những việc làm buồn cười và tinh quái kia thì… có lẽ anh không có hứng thú đâu. Vả lại em đang học năm thứ hai thì có lẽ khối lượng công việc, bài vở bắt đầu nhiều rồi đó. Thay vì phí thời gian với những chuyện này, sao em không dùng nó để ‘đầu tư’ vào chuyện học hành? Anh dám chắc những kiến thức em đã học qua vẫn còn những chỗ lổng chổng trong đó, sao không dùng thời gian để đào sâu và nắm rõ ngọn ngành?”

“cuti” cười đáp:
“hi hi, anh nói giống ông bác của em nói quá. Đúng là mấy ông già thường có khẩu khí giống nhau. Em thấy anh có lý lắm. Mặc dù em vẫn còn ấm ức chuyện ‘thâm nhập’ nhưng quả thật em không cãi lại anh. Đối với em, ‘hack’ là cái gì đó hết sức mù mờ nhưng biết ‘hack’ và ‘hack’ được gì đó quả là phê. Nếu bạn bè em biết em biết cách ‘hack’ thì bọn nó sẽ phục em lăn quay. Làm ‘cao thủ’ hack hơi bị… hay đó. Chắc em phải theo anh để ‘tầm sư học đạo’ quá, được không anh?”

Tôi chợt nhận ra một khía cạnh mới trong suy nghĩ của “cuti”: ‘hack’ để được bạn bè nể trọng. Quả là khái niệm lý thú về mặt tâm lý. Tôi trả lời cu cậu:
“Vậy, em muốn ‘hack’ là vì một lý do khác nữa: ‘hack’ để được bạn bè nể trọng? Ở mức độ nào đó, bọn nó nể trọng em cũng phải vì em biết được điều bọn nó chưa biết. Nói trên bình diện khả năng thì cái ‘nể’ ở đây chính là kiến thức bởi vì em có kiến thức ‘hack’ còn đám bạn của em không có kiến thức này. Cho đến lúc này, em lại quay về chuyện ‘kiến thức’ và ‘học hỏi’. Tuy nhiên, suy nghĩ ‘hack’ để được bạn bè nể trọng khá sai lạc nếu như ‘hack’ đồng nghĩa với tấn công và phá hoại. Người được ‘nể’ vì chuyện này đã sai mà người nể khả năng này cũng sai nốt.

Anh tạo điều kiện cho em suy nghĩ và trả lời anh lần tới nếu mình có cơ hội nói chuyện tiếp:

a. em thực sự muốn trau dồi kiến thức hay không?
b. em thực sự có đủ kiên nhẫn để thực hiện việc ‘trau dồi’ này không?
c. em thực sự hiểu ‘hack’ là gì không?

Nếu em có thể trả lời ba câu này, mình có cơ hội trao đổi nhiều hơn.”

“cuti” đáp không chút đắn đo:
“Em trả lời ba câu trên được ngay mà. Khỏi cần đợi lần tới.”

Tôi cười đáp:
“Không, anh muốn em suy gẫm lại những gì mình trao đổi hôm nay thật kỹ rồi trả lời anh sau. Anh tin rằng có nhiều thông tin em cần thời gian để ‘tiêu hoá’. Nếu cần, em nên save lại trọn bộ nội dung anh em mình chat ngày hôm nay để khi nào rảnh, đọc lại cho kỹ. Đối với anh, mình chat vậy là phá kỷ lục rồi đó.”

“cuti” có vẻ hơi cằn nhằn:
“Mình chat cũng lâu nhưng anh toàn nói chuyện lý thuyết không thôi. Em thích động tay, động chân hơn. Em thích làm cái gì có kết quả liền.”

Tôi đáp:
“Chuyện thực hành không khó nếu như mình nắm được nguyên tắc, nắm được cốt lõi của vấn đề. Nếu bây giờ mình bàn về một ‘lệnh’ nào đó, có thể nó vô ích và vô nghĩa nếu như anh em mình chưa thống nhất ý kiến cái gọi là ‘hack’. Bởi vậy, em nên xem lại những gì mình chat đi, đừng nóng vội vì nếu mình còn… ‘duyên’ trao đổi thì thời gian còn dài. Anh phải đi chuẩn bị một số chuyện để ngày mai còn đi làm nữa. Thôi, mình gặp lại sau hả? Chào ‘cuti’.”

Tôi không quên save lại nội dung chat hôm nay để tham khảo và tiếp nối cho lần sau (nếu còn dịp chat với “cuti”) rồi logoff.

Sau bốn mươi phút chat với một cậu bé đang học đại học năm thứ hai, có kiến thức về tin học, tôi rút ra được vài điều như sau:
– hiểu chưa đúng về cái gọi là ‘hack’
– vẫn còn thích phá phách một cách tinh quái
– chưa bình tĩnh để xét đoán một vấn đề
– thiếu kiên nhẫn để nhận ra những điểm cốt lõi mà chỉ thích thấy ngay kết quả
– bị cám dỗ bởi cái danh tiếng rất mơ hồ là ‘cao thủ hacker’

Tôi không chắc “cuti” có đủ kiên nhẫn để đi qua “con đường chông gai” hay không, nhưng đây là chuyện của lần tới. Tôi xếp máy lại.

16/06/2005

Chú thích:
-1- rookie chỉ cho những người trẻ tuổi, bồng bột và thiếu kinh nghiệm.

Tính lượng Calo và thành phần dinh dưỡng

*Bắt đầu từ đâu:* Ai ai cũng muốn đặt ra mục tiêu cụ thể về hình thể của mình nhưng không phải ai cũng biết bắt đầu từ đâu. Trong vô vàn yếu tố tạo nên một cơ thể đẹp như dinh dưỡng, chế độ luyện tập/nghỉ ngơi, thời gian ngủ.v.v., một người mới bắt đầu sẽ bối rối khi chọn điểm khởi đầu.

Qua kinh nghiệm nghiên cứu nhiều bài viết của chuyên gia trong ngành dinh dưỡng cũng như kinh nghiệm cá nhân, tôi thấy việc đầu tiên các bạn nên làm để đạt được đến cơ thể mong muốn là thiết kế chương trình dinh dưỡng phù hợp – mà sau đây tôi sẽ hướng dẫn cho các bạn để làm được kế hoạch cụ thể.

*Lắng nghe bản thân:* Trước khi tìm hiều kĩ hơn, các bạn nên biết rằng cơ thể mỗi người khác nhau và có phản ứng khác nhau đối với một chế độ dinh dưỡng tương tự. Vì thế, hãy áp dụng kế hoạch dinh dưỡng đặt ra ở đây trong vòng 1-2 tuần, xem cơ thể phản ứng như thế nào và các bạn có thể thay đổi cho phù hợp.

pinnacle-health-club

Dưới đây, Duy sẽ sử dụng chỉ số của bản thân để tính lượng calo cần thiết. Tôi 23 tuổi, 62kg, cao 1m67, Calisthenics 5-6 ngày/ 1 tuần, chạy bộ 3-5 ngày / 1 tuần

*Bước 1**:* Tính số calo cần để duy trì cân nặng hiện tại của bạn

Bạn chỉ cần cho chỉ số của mình vào công thức sau:

*BMR = 66 + (13.7 x cân nặng) + (5 x chiều cao) – (6.8 x tuổi)*

Ví dụ: BMR = 66 + (13.6 x 62) + (5 x 167) – (6.8 x 23) = 1587.8 calo

Trong đó:

– BMR (basal metabolic rate): tỉ lệ trao đổi chất cơ bản

– Cân nặng bằng kg

– Chiều cao bằng cm

Sau đó bạn sẽ tính được lượng calo cần hàng ngày để duy trì cân nặng của mình tùy vào việc hoạt động của bạn trong ngày:

– Không hoạt động- BMR x 1.2: bạn hầu như không di chuyển trong ngày, làm việc trong văn phòng

– Ít hoạt động- BMR x 1.375: bạn có hoạt động hàng ngày một chút, tập thể dục thể thao 1-3 lần/tuần

– Trung bình- BMR x 1.55: bạn hoạt động hàng ngày, tập thể dục thể thao 3-5 lần/tuần

– Năng động- BMR x 1.725: bạn thích hoạt động hoặc công việc có tính lao động cao, chơi thể dục thể thao 6-7 lần/tuần

– Cực kỳ năng động- BMR x 1.9:bạn hoạt động thể dục thể thao 2 lần/ngày hoặc/và làm công việc lao động (công nhân, thợ xây…)

Ví dụ: Tôi thuộc dạng năng động: Lượng calo để giữ nguyên cân là: 1587.8  *x 1.725= 2738.955 calo *

*Bước 2:* Điều chỉnh lượng calo này để đạt được mục tiêu bạn mong muốn

Tùy thuộc vào mục tiêu của bạn là giảm cân, tăng cân hay giữ nguyên mức cân mà bạn đang có, bạn có thể dựa vào hướng dẫn sau:

– Giữ nguyên cân: Bạn giữ nguyên lượng calo tính được

– Giảm cân: Trừ đi 300 calo của lượng calo giữ nguyên cân và tăng dần số lần tập thể thao trong tuần

– Tăng cân: Công 300 calo trên lượng calo giữ nguyên cân

Ví dụ:

Tôi muốn tăng cân: Lượng calo cần ăn vào là 2738.955 + 300 = 3038.955 calo

Tôi muốn giảm cân: Lượng calo cần ăn vào là 2738.955 – 300 = 2438.955 calo

*Bước 3**:* Kiểm soát ăn uống để đạt được mục tiêu

Luôn luôn nhớ cách tính calo trong mỗi khẩu phần ăn:

– Chất béo (fat): 9 calo/gram, 20-25% lượng calo

Ví dụ: Lượng chất béo mà tôi cần = (2738.955 * 25%) / 9 = 76.08 gram

– Đạm (protein): 4 calo/gram, lấy số cân nhân với 3.3

Ví dụ: Lượng đạm mà tôi cần = 62 x 3.3 = 204.5 gram

– Tinh bột (carbohydrate): 4 calo/gram, lấy calo còn lại chia 4

Ví dụ: Lượng tinh bột mà tôi cần = (2738.955 – 76.08 x 9 – 204.5 x 4) / 4 = 309.05 gram

Bảng chi tiết giá trị calo cac thức ăn hằng ngày ở Vietnam:

4 Phút Giãm Mở Với Tabata

Tabata hiện nay bắt đầu phổ biến với các ưu điểm vượt trội của nó. Giữa rất nhiều phương pháp tập luyện, Tabata được xem như giải pháp hoàn hảo cho người có ít thời gian nhưng mong muốn sở hữu một cơ thể đẹp và sức khỏe tốt. Có thể bạn không có đủ 1 tiếng, 40 phút, 30 phút mỗi ngày để tập thể dục nhưng chắc chắn bạn sẽ có được 15 phút để đạt được mục tiêu của mình.

1.    Tabata là gì:
Tabata là một phương pháp tập luyện (không phải là một bài tập) tương tự như bài tập HIIT. Tham khảo thêm về bài tập HIIT tại đây . Thời gian tập chính của bạn là 4 phút.
Tabata được nghiên cứu bởi một nhà khoa học Nhật Bản tên là Izumi Tabata và đồng nghiệp của ông tại Nhật Bản. Izumi đã tiến hành một nghiên cứu để so sánh giữa phương pháp luyện tập cường độ vừa phải (ví dụ như đi bộ, chạy bộ, bơi lội…)với phương pháp luyện tập cường độ cao.
Ông nghiên cứu trên 2 nhóm vận động viên:

Nhóm 1 tập các bài tập cường độ vừa phải (khoảng 70% sức lực) 5 ngày mỗi tuần trong 6 tuần; mỗi buổi tập kéo dài 1 giờ.

Nhóm 2 tập các bài tập cường độ cao và rất cao 4 ngày mỗi tuần trong 6 tuần; mỗi buổi tập kéo dài 4 phút với 20 giây tập cường độ cực cao (170% sức lực), 10 giây nghỉ, lặp lại chu kỳ này trong 4 phút.

2.    Kết quả của nghiên cứu:
Nhóm 1 có sự cải thiện đáng kể hoạt động trao đổi chất hiếu khí trong cơ thể (trong hệ thống tim mạch), tuy nhiên hệ thống trao đổi chất kỵ khí (cơ bắp) trong cơ thể không có dấu hiệu tăng.
Nhóm 2 có sự cải thiện đáng kể hoạt động trao đổi chất hiếu khí trong cơ thể (hệ thống tim mạch) và cả trong hê hoạt động trao đổi chất kỵ khí (tăng 28%)Kết luận: Các bài tập cường độ cao ngắt quãng cải thiện cả hệ thống tim mạch, hô hấp và cơ bắp.

3.    Ưu điểm của phương pháp này:

Tabata cả thiện toàn bộ cơ thể từ hệ thống tuần hoàn, hô hấp, tim mạch và cả hệ cơ xương. Bạn sẽ có thể xây dựng và duy trì cơ bắp khi tập Tabata.

Tabata tạo nên hiệu ứng tăng trao đổi chất cơ thể. Điều này đồng nghĩa với việc bạn đốt nhiều calo hơn kể cả trong và sau bài tập. Không như các bài tập cường độ trung bình với thời gian dài truyền thống (đi bộ, chạy bộ, bơi lội, đạp xe), bạn ngừng tập, bạn sẽ ngừng đốt mỡ và đốt năng lượng. Với Tabata, bạn đốt mỡ ngay cả sau khi kết thúc buổi tập (thời gian lên đến 12 tiếng sau buổi tập)

Tabata tốn ít thời gian hơn các bài tập truyền thống, kể cả bài tập hiện đại như HIIT

Tabata không yêu cầu dụng cụ, điều này đồng nghĩa bạn có thể tập tại nhà, ở bất cứ đâu với chi phí thấp nhất.

4.    Nhược điểm:

Tabata là bài tập khá nặng (nặng hơn HIIT) nên yêu cầu người tập cần có nền tảng thể lực tốt trước khi bắt đầu.

Bạn phải thực hiện đúng kỹ thuật tất cả các động tác kể cả những động tác đơn giản (đạp xe, chạy bộ…) để tránh chấn thương khi tập ở cường độ cao.

Bài tập này không dành cho người có bệnh lý về xương khớp, tim mạch, hô hấp.

Những người thừa cân nhiều cần được hướng dẫn kỹ càng và tập trước các bài tập cardio thông thường một thời gian để tăng thể lực trước khi bắt đầu tập Tabata.

5.    Cách thực hiện bài tập:
Tabata cơ bản là một phương pháp tập làm tăng nhịp tim lên mức tối đa hoặc trên mức tối đa trong 20 giây, nghỉ hoàn toàn trong 10 giây và lặp lại chu kỳ.
Để tính nhịp tim tối đa, lấy 220 – số tuổi của bạn. Ví dụ bạn 20 tuổi thì nhịp tim tối đa của bạn là 220 -20 = 200 nhịp mỗi phút.
Nếu chưa quen với việc đo nhịp tim, bạn chỉ cần cố gắng hết sức khi tập. Nhịp tim có thể không đạt mức tối đa nhưng chỉ cần cố gắng hết khả năng bạn sẽ thu được kết quả tương tự. Bạn cũng có thể trang bị đồng hồ đo nhịp tim nếu cần.
Một buổi tập bao gồm:

5 phút khởi động để làm nóng các nhóm cơ

4 phút tập: 20 giây tập + 10 giây nghỉ. Lặp lại 8 lần

2 phút giãn cơ

[su_youtube url=”https://www.youtube.com/watch?v=gmuSgwCNSgE”]

[suyoutube url=”https://www.youtube.com/watch?v=UoL4Tqkih0″]

[su_youtube url=”https://www.youtube.com/watch?v=PQG6WglH2uU”]

Bài 2 – Các Kiểu Dữ Liệu Trong C#

Lại một tuần mới lại đến . Tôi cảm thấy có chút ngán ngẩm xen vào giữa một ngày thứ hai đầy nhiệt huyết. Anh bạn Boo của tôi vẫn con đang còn ngái ngủ . Đoán chừng đêm qua anh chàng thức khá khuya.

Tôi nói đùa – Đêm qua nghiên cứu khoa học lắm hả anh bạn ?

Boo còn ngái ngủ trả lời :

– Đêm nào chẳng thế khà khà ???? !

– Cậu biết không đôi khi tớ thấy lập trình cũng giống như cuộc sống này vậy. Nó phản ảnh hầu hết những thiện thực của cuộc sống. Này nhé ví dụ trong cuộc sống cậu muốn lưu giữ một món đồ gì đó thì phải có cái giỏ hoặc một cái túi chẳng hạn . Còn trong lập trình thì khi muốn lưu giữ một giá trị nào đó thì chúng ta phải sử dụng các biến.

– Oh biến là gì thế Boo ?Variable

Boo từng tốn đáp :

– Chúng ta nên tìm hiểu các kiểu dữ liệu trong C# trước đã !

[box type=”info” ]

C# chia thành hai tập hợp kiểu dữ liệu chính: Kiểu xây dựng sẵn (built- in) mà ngôn ngữ cung cấp
cho người lập trình và kiểu được người dùng định nghĩa(user-defined) do người lập trình tạo ra.

C# phân tập hợp kiểu dữ liệu này thành hai loại: Kiểu dữ liệu giá trị (value) và kiểu dữ liệu tham
chiếu (reference). Cậu có thể chuyển đổi từ kiểu dữ liệu này sang kiểu dữ liệu khác qua việc boxing
và unboxing(Tôi sẽ giới thiệu với cậu ở phần sau của bài học này)

[/box]

Bảng các kiểu dữ liệu xây dựng sẵn :

VariableInC#

Oh hóa ra trong C# các dữ liệu đều được phân chia một cách rõ ràng – Tôi nói và cảm thấy khá ngạc nhiên !

Nào bây giờ mình sẽ trả lời câu hỏi ban đầu của cậu:

Biến là gì ?

[box type=”info” ]

Một biến là một vùng lưu trữ với một kiểu dữ liệu. Để tạo một biến chúng ta phải khai báo kiểu của biến và gán cho biến một tên duy nhất. Biến có thể được khởi tạo giá trị ngay khi được khai báo, hay nó cũng có thể được gán một giá trị mới vào bất cứ lúc nào trong chương trình.

[/box]

[box type=”info” ]

Các biến trong C# được khai báo theo công thức như sau:
AccessModifier*DataType*VariableName;

Trong đó:
AccessModifier: xác định ưu tiên truy xuất tới biến
Datatype: định nghĩa kiểu lưu trữ dữ liệu của biến
VariableName: là tên biến

[/box]

Cấp độ truy xuất tới biến được mô tả như bảng dưới đây

ModifiedVNWAO

Ví dụ bạn khai báo một biến kiểu int

int bien1;

Bạn có thể khởi gán ngay cho biến đó trong lúc khai báo

int bien1 = 9;

hoặc có thể gán giá trị sau khi khai báo như sau:

int bien1; bien1 = 9;

Cách khai báo biến tương ứng với các kiểu dữ liệu:
VariableAndData

Ví dụ sau sẽ minh họa cách sử dụng biến:

using System; using System.Collections.Generic; using System.Text; namespace SuDungBien { class MinhHoa { static void Main() { int bien1 = 9; // khai báo và khởi tạo giá trị cho một biến System.Console.WriteLine(“Sau khi khoi tao: bien1 ={0}”, bien1); bien1 = 15; // gán giá trị cho biến System.Console.WriteLine(“Sau khi gan: bien1 ={0}”, bien1); Console.ReadLine(); } } }

Cậu hãy chú ý đến màu sắc của đoạn code trên. Các chữ có màu xanh dương là từ khóa, phần văn bản màu xanh lục sau dấu sổ chéo “//” là các chú thích, phần text nằm trong dấu “” có màu đỏ là các kí tự. Lệnh Write và WriteLine có phân biệt việc in ra màn hình biến và kí tự. Sau đây tôi sẽ lần lượt giải thích các khái niệm trên.

[box type=”info” ]

* Từ khóa *

Trong cuộc sống, mọi ngôn ngữ đều chứa những từ khóa và những từ này hiểu được bởi người nói ra nó. Điều đó cũng đúng với C#.

Từ khóa trong C# là những từ đặc biệt và mang nghĩa đặc biệt chỉ dành riêng cho ngôn ngữ này. Trong VS.net những từ khóa của C# sẽ có màu xanh da trời. trong ví dụ trên các từ khóa là using, namespace, int

*Tên và quy tắc đặt tên trong C# *

Mọi sự vật hiện tượng trong cuộc sống đều có tên gọi để phân biệt với nhau và điều đó cũng đúng đối với một chương trình máy tính.

Mọi đối tượng của chương trình C# đều có tên. Bạn có thể đặt tên cho biến, cho hàm, cho lớp và cho các namespace. Chú ý rằng C# là ngôn ngữ phân biệt chữ hoa chữ thường. Ví dụ bạn khai báo 2 biến kiểu int  bien1; và int Bien1; .  Thì 2 biến này là 2 đối tượng khác nhau.

Khi bạn đặt tên cần chú ý đến các nguyên tắc sau:

  • Kí tự đầu tiên phải là một chữ cái (có thể là (/)
  • Kí tự tiếp theo có thể lấy bất kì.
  • Tên không được trùng với từ khóa

[/box]

[box type=”info” ]

Cách viết chú thích

Chú thích trong chương trình C# là những phần text làm rõ hơn cho phần code của lập trình viên. Chú thích không được đọc bởi trình biên dịch, nó không liên quan gì đến chương trình của bạn

Có 2 cách viết chú thích trong C#:

Nếu chú thích trên một dòng bạn đặt phần chú thích sau 2 dấu sổ chéo
// chú thích

Nếu chú thích trên nhiều dòng bạn đặt p hần chú thích trong cặp /* / cụ thể
/
chú thích*/

[/box]

[box type=”info” ]

* Cách in ra màn hình*

Khi in các kí tự ra màn hình bạn phải đặt chúng trong cặp dấu “”.

Vậy in ra biến thì sao? Bạn sẽ làm theo mẫu sau :

Ví dụ bạn có 3 biến :bien1, bien2, bien3 và bạn muốn in chúng ra màn hình.

Bạn sẽ dùng câu lệnh:
Console.WriteLine(“{0} {1} {2}”,bien1, bien2, bien3);

[/box]

Đó là tất cả những gì về biến tôi muốn nói với cậu .

Tôi ngồi đơ người ra vì những kiến thức Boo truyền cho tôi nãy giờ khá nhiều . Tôi chỉ ậm ừ rồi cười trừ cho qua

Như cậu đã nói những biến này có thể thay đổi trong quá trình sử dụng . Vậy nếu tôi muốn một biến không được thay đổi giá trị trong suốt quá trình sử dụng thì làm thế nào Boo ? – Tôi hỏi.

Boo thản thiên đáp :

– Câu hỏi thay lắm anh bạn !

– Thế cậu sẵn sàng tìm hiểu về Hằng chưa.

[box type=”info” ]

* Hằng *

Cũng là một biến nhưng giá trị của hằng không thay đổi. Biến là công cụ rất mạnh, tuy nhiên khi làm việc với một giá trị được định nghĩa là không thay đổi, ta phải đảm bảo giá trị của nó không được thay đổi trong suốt chương trình. Ví dụ, khi lập một chương trình thí nghiệm hóa học liên quan đến nhiệt độ sôi, hay nhiệt độ đông của nước, chương trình cần khai báo hai biến là DoSoi(Độ soi) và DoDong(Độ đông), nhưng không cho phép giá trị của hai biến này bị thay đổi hay bị gán. Để ngăn ngừa việc gán giá trị khác, ta phải sử dụng biến kiểu hằng. Hằng được phân thành ba loại: giá trị hằng  (literal), biểu tượng hằng (symbolic constants), kiểu liệu kê (enumerations). Tôi sẽ nói về kiểu liệt kê ở bài học sau.

[/box]

[box type=”info” ]

*Giá trị hằng *

Ta có một câu lệnh gán như sau: x = 100; Giá trị 100 là giá trị hằng. Giá trị của 100 luôn là 100. Ta không thể gán giá trị khác cho 100 được.

[/box]

[box type=”info” ]

*Biểu tượng hằng *

gán một tên cho một giá trị hằng, để tạo một biểu tượng hằng dùng từ khóa const và cú pháp sau:

* <tên hằng> = <giá trị>; *

Một biểu tượng hằng phải được khởi tạo khi khai báo, và chỉ khởi tạo duy nhất một lần trong suốt chương trình và không được thay đổi. Ví dụ: const int DoSoi = 100; Trong khai báo trên, 32 là một hằng số và DoSoi là một biểu tượng hằng có kiểu nguyên

[/box]

Ví dụ sau sẽ minh họa cách sử dụng biểu tượng hằng

class MinhHoaC3 { static void Main() { const int DoSoi = 100; // Độ C const int DoDong = 0; // Độ C System. Console. WriteLine( “Do dong cua nuoc { 0}”, DoDong); System. Console. WriteLine( “Do soi cua nuoc { 0}”, DoSoi ); } }

[box type=”success” ]

Kết quả:

Do dong cua nuoc 0

Do soi cua nuoc 100

[/box]

– Cậu đã hiểu được sự khác nhau giữa biến và hằng , thế nào là từ khóa, quy tắc đặt tên trong C#, cách viết chú thích và cách ghi ra màn hình kí tự, biến… chưa nào ?

Tôi ngập ngừng và đáp :

– Ok tôi hiểu . Cảm ơn cậu Boo !

Chúng ta sẽ gặp lại nhau trong bài viết lần sau . Còn bây giờ tôi phải hoàn thành nốt công việc ngày hôm nay sếp giao cho tôi . Xin chào và chúc các bạn một ngày tốt lành !