#1 – Tuổi Thơ

0
337

Tuổi thơ của tôi là những tháng ngày rong chơi mọi nơi, không lo nghĩ về tương lai, cũng chẳng màn về quá khứ. Tuổi trẻ mà, lúc nào cũng dại khờ mau giận mau quên. Tôi sinh ra tại Hòa Thành, Tây Ninh – vùng đất oi bức, khắc nghiệt cũng không có tài nguyên thiên nhiên. Gia đình tôi cũng như bao gia đình khác, bán mặt cho đất bán lưng cho trời quanh năm nhưng chẳng có dư, lắm lúc lại còn lâm vào cảnh  túng thiếu. Nhưng gia đình tôi luôn vui vẻ, tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì ba mẹ luôn là người dành tất cả tình thương cho con, không màn đến bản thân mình.

Gia đình tôi sống trong một ngồi nhà gổ, khá rộng, tầm 3 tầng, với khoảng sân vườn cũng khá to. Trông nhiều cây, đặc biệt là cây mai kiểng. Bên phải có một cây mít. Cao tầm 10 thước. Phía sau nhà gổ là một khoảng sân, đi qua khoảng sân này sẽ đến nhà kho. Cũng là nơi mà ba tôi ở trong trí nhớ tuổi thơ của tôi. Nói là nhà kho nhưng thực chất rất sạch sẽ. chỉ dùng để chứa một vài vật dụng không dùng đến như quần áo, hoặc các thiết bị điện tử bị hư hỏng.

Nghe bà kể lại là đã có từ thời ông cố – có nghĩa là cái tuổi thọ của ngôi nhà này còn cao hơn cả bà của tôi. Tôi nhẩm chắc cũng hơn 70 năm rồi. Chả trách kiểu dáng cổ kính của nó. Đôi khi tôi đi chơi cùng đám bạn từ xa chạy về nhà – nhìn từ xa xa tôi cứ nghĩ nó là một tòa lâu đài huyền bí đầy mê hoặc. Lắm lúc lại có cảm giác rợn rợn trong người. Tuổi thơ của tôi ở trong ngôi nhà này chỉ quanh quẩn ở tầng trệt. Chưa bao giờ tôi có cơ hội đi lên các tầng trên cả.

Trong tuổi thơ của tôi. Bà tôi là một người rất vĩ đại đối với tôi. Để bắt đầu từ sự vĩ đại của bà tôi phải kể từ lúc bà còn trẻ. Chồng của bà nghĩa là Ông ngoại của tôi là một vị tiến sĩ trong thời loạn lạc (Giai đoạn Việt Nam Cộng Hòa). Vì thế bà cũng sở hữu một lượng kiến thức khá uyên bác. Chính vì điều đó mà tôi cũng học được rất nhiều điều từ bà của tôi – từ những câu chuyện cho đến những triết lý cuộc sống điều mà làm tôi thầm cảm ơn khi sau này ra đời một mình. Bên cạnh đó ngoại tôi cũng là người rất giỏi về kinh doanh. Trong trí nhớ của tôi mẹ từng kể ngoại từng đi buông ở các vùng miền tây, sông nước. Từ bán trái cây cho đến buông gạo. Với một người phụ nữ thì việc ngoại phải bôn ba khắp nơi để kiếm từng đồng lo cho gia đình và con cháu. Làm cho tôi càng thêm ngưỡng mộ, lắm lúc lại nghẹn ngào, kể từ đó tôi có thêm nhiều động lực.

Đoạn nói về ba mẹ tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ đảm đang, lo cho gia đình, tuy mẹ không giỏi. Nhưng với tôi mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời, là một người sâu sắc nên cái máu đó đã ăn vào trong con người tôi tự bao giờ. Tuy nóng tính, nhưng tốt bụng. đôi khi lạnh nhạc bên ngoài, nhưng ấm áp bên trong. Ba tôi thì ít nói, điềm tĩnh. Riêng tính cách này thì trái ngược hoàn toàn với tôi. Tôi thì nóng tính, bồng bột. Còn nhớ mãi câu nói của ba mẹ.

– “Mày mãi không lớn lên được với cái tính trẻ con như thế”.

Tôi chỉ biết cười trừ. Dù rằng ba mẹ tôi có những điểm khác nhau, nhưng cũng có nhiều điểm tương đồng. Và nổi bật nhất là hy sinh cả đời mình cho con cái.

Tuổi thơ của tôi thì cũng chỉ là một thằng nhóc đi lang thang đường xá, sống như một đứa buị đời. Trường học với tôi cũng chỉ là một nơi để hội bạn tụ họp với vô số những trò trơi mà chỉ có “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” nghĩ ra. Do được đi khắp nơi lang thang như một tên du mục. Tôi đã có nhiều cái nhìn, từ nhiều mãnh đời khi chỉ là một cậu bé mà theo người ta nói thì miệng còn hôi sữa mẹ, vắt mũi chưa sạch thì biết gì chuyện đời.

Từ những buổi chiều đứng trước khoảng rộng mênh mông của một cánh đồng, nhắm nghiềng đôi mắt cảm nhận từng cơn gió thổi qua. Dường như những cơn gió đã hôn lên khuôn mặt này. Cảm nhận được từng cái lạnh, những khoảng lặng trong tôi trỗi dạy, tôi nhận ra cuộc đời tôi phải đi, đi để tim tương lai để tìm nguồn sống. Để tôi biết cuộc đời chỉ có một và tôi muốn sống thật trọn vẹn. Như cơn gió vậy!

Giờ đây nghĩ lại. Lại thèm cái vị giác của bữa cơm gia đình ngày xưa. Lúc quả cà dầm tương, với một ít rau muống xào. Lúc được 2 quả trứng. Có hôm được hẳn một bát canh tôm khô ngọt tuyệt vời. Lắm lúc ngồi ăn tại đất khách quê người nghĩ đến cảm giác đó. Mắt không cầm nổi lại đỏ hoe cả lên. Vậy mới thấm cái câu không đâu bằng gia đình, cuộc đời rồi sẽ có lúc gục ngã, lại có lúc muốn từ bỏ mọi thứ, cảm giác cả thế giới chống lại mình, những người mình trao trọn lòng tin lòng yêu thương bỏ mình đi nhưng tuyệt nhiên điều đó không bao giờ xãy ra với gia đình. Dù có đi đâu về đâu đi nữa, gia đình vẫn là nơi để chúng ta mỏi gói quay về. Vậy có bất công không chứ?

Nhớ ngày xưa đi đồng bắt cua, bắt cá, đôi khi được hẳn một rổ đầy ốc vậy là đã có một bữa ăn tuyệt vời. Nó giản dị đơn giản như thế, nhưng thấm đẫm hương vị quê hương, đầy tình cảm chan chứa trong đó.

Nhớ đám bạn ngày xưa, kẻ reo hò, người hô hào:

“Túm lấy nó. Nó chạy mất bây giờ”.

Lúc bị con đĩa nó bám vào người sợ mà khóc ra quần. Đôi khi đi ngang cánh đồng, có con rắn nó bò ngang qua thôi cũng đủ làm cả đám xanh mặt chạy bỏ luôn cả đôi dép mà với tụi nó là vật bất ly thân.

Lại nhớ đến những lúc đi chăn bò. Mỗi thằng một con. Đôi khi lại còn tổ chức đua bò nữa chứ. Riêng mình thì thua khoản này. Chỉ việc ngồi lên lưng nó thôi. Cũng đủ làm mình sợ xanh mặt rồi. Nói gì đến cưỡi nó mà chạy đi chứ. Nhớ hồi nhỏ bị dò dí. Cả đám chạy tán loạn. Có thằng bạn nhanh trí leo lên cây. Rồi con bò nó cứ đứng đó. Thế là ảnh chả xuống được muốn về nhà cũng không xong.

Nhớ có đoạn tôi đi ăn trộm trái cây nhà hàng xóm. Hôm đó là những ngày tháng mười cách đây hơn mười năm. Sáng tờ mờ ánh mặt trời còn chưa len lói qua khỏi hàng cây. Đây có thể xem là một nhiệm vụ quan trọng và bắt buộc phải thành công. Cây mận nhà hàng xóm đã triễu quả nhưng chẳng ai quan tâm cả. Tôi phải giúp họ lấy đi một ít. Rón rén đi vào cánh cổng và leo lên cây như một chú khỉ. Bỗng nhiên chủ nhà mở cửa. May mắn thay! Họ không thấy tôi. Tim đập mạnh, tôi cố trấn tĩnh. Một lúc sau họ đã đi khỏi. Tôi hái đầy một áo sau đó rón rén leo xuống chạy về nhà. Vậy là đã thành công. Chiến tích đầu tiên của tôi!

Nhắc đến cây mận lại nhớ đến cây ỏi nhà thằng bạn ở đầu khu phố. Ngày nào cũng có quả. Đúng là diệu kỳ! Cả đám leo lên hái đến nổi cây ổi bị quằng xuống. Thế là sau một tháng cây ổi chính thức bị bảo tồn và không cho ai lên hái nữa. Tuy nhiên lâu lâu tôi cũng lợi dụng sự quen biết và làm máy phen. Ổi ngọt mà lại ngon, dại gì không hái. Bỏ uổng!

Và còn vô số các loại cây khác. Tuổi thơ sống giữa một rừng trái cây mà đến bây giờ mới nhận ra. Cũng không tiếc lắm, vì cũng đã nếm thử tất cả rồi. Nơi đâu có dấu chân tôi đi qua, ít nhiều cũng bị tàn phá một chút.

Kết thúc một ngày là khoản thời gian tuyệt nhất của tôi. Khi cùng gia đình quay quần bên bữa ăn tối dưới ánh đèn dầu lúc mờ lúc sáng vì cơn gió thổi qua. Dưới ánh đèn hiu hắt, khuôn mặt ba mẹ và ngoại hiện lên. Nếp nhăn đã có rồi, mệt mỏi còn động lại sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Thích nhất là nghe ngoại kể truyện. Từ những câu truyện liêu trai chí dị, truyện nhân quả, cho đến những câu truyện thật trong cuộc sống mà tuổi thơ của ngoại đã trãi qua. Cứ thể những câu truyện đưa tôi vào giấc ngủ…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here