Prudential Financial

Welcome to PRUworks.

Our goal is to support you – our SME customers – on your path to success by providing a seamless, integrated experience and an extensive suite of services that go way beyond insurance.

PRUworks is your home for business.
banner

Why Choose Us

PRUworks lets you choose your group protection plan based on your organisation’s unique needs by selecting the amount of coverage, medical protection and benefits.

Small Group Size icon

Small Group Size

Coverage for SMEs with as little as 3 employees.

Flexibility icon

Flexibility

Choose a plan according to your budget and needs.

Guaranteed Coverage icon

Guaranteed Coverage

Eligible employees enjoy coverage up to $200,000 for Group Term Life and up to $100,000 for Group accident and dismemberment.

Comprehensive Solutions icon

Comprehensive Solutions

We offer Life, Medical and Surgical coverage with a suite of supplementary plans.

Extended Coverage icon

Extended Coverage

Dependant’s coverage for medical products and coverage for employees residing out of Singapore.

Complimentary Health Screening icon

Complimentary Health Screening

Receive complimentary health screening when signing up more than 10 employees.

Value Added Services icon

Value Added Services

PruWorks also provides access to value added services for your business and lifestyle needs.

A New World of Services

PRUworks opens the door to an extensive and tailored mix of products and services.

For Employees

For your Business

Med icon
Easy Access to Medical Specialists
Med icon
Employee Digital Wellness Platform
Overview

Easy Access to Medical Specialists

Intro icon Watch Video

Empower your employees by enabling them to find the right doctor for their unique medical condition or procedure.

DocDoc’s doctor discovery system gives your employees access to a doctor who will provide them with a personalised set of recommended specialists based on their preferences and needs.

With the largest provider network in Asia, DocDoc ensures each of your employees will receive efficiently priced treatments from physicians that are well qualified for the specific condition or procedure – resulting in increased productivity.

In partnership with:

logo

Càng lớn càng hiểu ra, yêu hay không yêu chỉ là thứ yếu, quan trọng là…

Con người càng lớn tuổi càng thấu hiểu rằng, yêu hay không chỉ là thứ yếu, sống chung với nhau mà không mệt mỏi mới là trọng yếu nhất.

Lớn tuổi rồi mới biết được, giữa 2 vợ chồng điều cần thiết là sống không cảm thấy mệt mỏi. (Ảnh: GreatDaily)

Một buổi tối, cha tôi vừa hút thuốc vừa nhâm nhi ly rượu cùng tôi nói chuyện phiếm, còn mẹ tôi đang canh nồi áp suất bốc hơi nghi ngút. Cha tôi nhìn về phía chiếc nồi, tự nhiên dập tắt điếu thuốc chạy tới đeo đôi găng tay, rồi bê nồi áp suất đổ đậu phộng ở trong đó ra ngoài, đặt cái nồi sang một bên, mẹ tôi liền cầm lấy mang đi cọ rửa.

Cha tôi ngồi trở lại vị trí ban đầu, châm điếu thuốc vừa hút dở, tiếp tục cùng tôi ngồi trò chuyện. Cha mẹ tôi không nói với nhau câu nào, mỗi người mỗi việc.

Đột nhiên, tôi cảm giác thấy trong nhà phảng phất một bầu không khí vô cùng thoải mái, khiến cho toàn thân dễ chịu không nói nên lời.

Tôi cười nói: “Trước đây hai người đã ăn ý như vậy rồi sao?”

Cha tôi cười cười: “Lớn tuổi rồi mới biết được, giữa 2 vợ chồng điều cần thiết là sống không cảm thấy mệt mỏi. Hai người muốn sống cùng nhau lâu dài, yêu hay không yêu chỉ là thứ yếu, không mệt mỏi mới là trọng yếu”.

Tôi suy tư một chút, dí dỏm nói: “Cha à, cha đã ngộ đạo rồi sao?”.

Cha tôi uống một hớp rượu: “Đáng tiếc là hiểu ra được quá muộn, ta với mẹ con đã cãi vã hơn nửa đời người, ngẫm lại trước kia thực sự không nên như thế”.

Tình yêu ngọt ngào là sự thấu hiểu

Tình yêu ngọt ngào là sự thấu hiểu. (Ảnh: Pinterest)

Vào một buổi tối, trên chuyến tàu điện cuối cùng, tôi có gặp một đôi vợ chồng trẻ. Hai người trông cũng bình thường, đang nắm tay nhau bước lên xe. Họ đi về phía chiếc ghế trống, nhưng chỉ đủ chỗ cho một người ngồi.

Hai người không nói không rằng, bắt đầu chơi trò “kéo búa bao” để phân định thắng thua. Cuối cùng cô gái thua cuộc, chàng trai tươi cười đắc ý, nhưng lại nhường chỗ cho cô gái ngồi. Cô gái vui vẻ, mỉm cười nhìn chàng trai.

Toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng, nhưng lại ấm áp trong lòng. Tôi nhìn đi nhìn lại, trong đầu tưởng tượng ra khung cảnh của một bộ phim rất lãng mạn, dịu dàng và ấm áp.

Trên đời này, có một số người chọn cách nói yêu thương thầm lặng, khiến cho người ta cảm thấy tình yêu thật sự ngọt ngào. Nhưng cũng có rất nhiều đôi yêu nhau, lại khiến người ta cảm thấy chán ngán.

Nhiều người yêu nhau, luôn đặt tình yêu ở ngoài miệng, bất kể thời gian địa điểm, luôn hy vọng đối phương dùng ngôn ngữ, dùng hành động, dùng lễ vật để chứng minh tình yêu, rồi coi đó là tình yêu sâu đậm.

Tình yêu như vậy, sẽ khiến cho đối phương cảm thấy mệt mỏi. Dù rằng khi ở cùng một chỗ thì cười cười nói nói, thế nhưng vừa xa nhau một giây liền cảm thấy như trút được gánh nặng.

Trên đời có quá nhiều sự chia ly, không phải vì không yêu, mà là vì mệt mỏi

Trên đời có quá nhiều sự chia ly, không phải vì không yêu, mà là vì mệt mỏi. (Ảnh: Funfate.com)

Đôi khi tôi cảm thấy, con người sống mệt mỏi, không phải trên thân thể mệt mỏi, mà là tinh thần mệt mỏi.

Có một lần, tôi và người bạn trở về nước trên cùng một chuyến bay. Bạn gái của anh ta là người đa sầu đa cảm. Ở phi trường hai người bịn rịn không rời, lưu luyến không muốn xa nhau. Tôi ở bên cạnh nhìn cũng hơi thấy khó chịu, nhưng cũng cảm thấy tình cảm của hai người thật sâu đậm.

Ai ngờ, vừa ngồi lên máy bay, người bạn học bỗng thở phào nhẹ nhõm, còn buột miệng than rằng: “Sao lại cảm giác mệt mỏi thế chứ!”. Tôi không biết anh ta thật sự mệt mỏi, hay là dùng quá nhiều sức lực vào chuyện tình yêu, khi mọi thứ vượt quá giới hạn thì sẽ gây mệt mỏi.

Tôi từng gặp một số người, đã cùng bọn họ hàn huyên và làm rất nhiều chuyện mà theo người khác là chuyện rất thú vị. Thế nhưng không hiểu sao, tôi luôn có cảm giác không đúng, giống như một con muỗi trong im lặng mà hút đi nguyên khí của mình…

Hai người ở bên nhau, quan trọng nhất là cảm thấy không mệt mỏi. Chính điều đó có thể xóa tan đi những thứ bất hảo trong tư tưởng, xóa đi sự lạnh nhạt trong tâm, không còn nỗi lo sợ bất an, cũng không còn cảm thấy nhìn không vừa mắt. Những thứ khiến tinh thần mệt mỏi đã không còn, vậy thì quãng đời còn lại có thể thảnh thơi mà vui sống.

May mắn cho ai nhận ra điều này trước 30 tuổi

1. Người đời thường vô lý, không “biết điều” và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ.

2. Nếu bạn làm điều tốt, có thể mọi người sẽ cho là bạn làm vì tư lợi. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt.

3. Nếu thành công, bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự. Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công.

4. Việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị lãng quên. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt.

5. Thẳng thắn, trung thực thường làm bạn tổn thương. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống thẳng thắn.

6. Người có ý tưởng lớn lao có thể bị đánh gục bởi những kẻ suy tính thấp hèn. Nhưng dù sao đi nữa, hãy luôn nghĩ lớn.

7. Người ta thường tỏ ra cảm thông với những người yếu thế nhưng lại đi theo kẻ mạnh. Nhưng dù sao đi nữa, hãy tranh đấu cho những người yếu thế.

8. Những thành quả mà bạn đã phải mất nhiều năm để tạo dựng có thể bị phá hủy chỉ trong phút chốc. Nhưng dù gì đi nữa, hãy cứ tiếp tục dựng xây.

9. Bạn có thể sẽ bị phản bội khi giúp đỡ người khác. Nhưng dù sao đi nữa, hãy giúp đỡ mọi người.

10. Bạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống.

 

-ST-

Lợi thế cửa trên

Trong một thị trường đang có cạnh tranh, chà đạp nguyên tắc thị trường chính là chà đạp quyền của người tiêu dùng, ỷ thế độc quyền thu lợi?

12h đêm, tôi đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất. Đến quầy dịch vụ, lấy chiếc taxi về nhà là giải pháp ít rủi ro nhất.

Tôi được báo giá 170.000 đồng cho quãng đường từ sân bay đến chùa Vĩnh Nghiêm, gấp ba lần giá phải trả nếu tính theo đồng hồ.

Người bán vé nói giá được tính sẵn, có barem, có hoá đơn. Cô lái xe là một phụ nữ trẻ, nói tiếng Nam bộ, không lúng túng trước câu hỏi chắc là thường gặp, của tôi: không đắt đâu anh, giá dịch vụ mà.

Một bữa ăn trên máy bay của THAI AIRWAYS

Tôi “hiểu biết” hơn, và tự hỏi giá đắt vì phải theo mức giá quốc tế hay phải trả thêm cho sự quản lý yếu kém (taxi vốn làm loạn sân bay Tân Sơn Nhất)? Dịch vụ có nghĩa là phải thuận mua vừa bán và cái chính là chất lượng, đẳng cấp, tính đáng tiền chứ đâu phải…thế kẹt 12 giờ đêm của khách?Tôi tự hỏi, dịch vụ phải đắt lên gấp ba? Cô lái xe củng cố thêm lý do tính khá đắt: vậy chứ khách quốc tế còn nói là rẻ nên thích lắm. Ừ thì tính ra đôla Mỹ có 8 đô, giá rõ ràng và ổn định, không bị tuỳ tiện hét đến cao ngất, nhất là không bị quăng xuống giữa đường.

Tâm và trình

Tôi gặp lại cái cảm giác bị khó chịu, bị ức hiếp mỗi khi được phát cho một “cục” bánh mì thịt nguội vừa cứng vừa lạnh. Có tuần tôi bay khứ hồi sáu lần là sáu cục y chang. Bực quá, tôi nhất định phải gọi bằng “cục” cho đáng với sự kênh kiệu, lạnh lẽo của nó.

Một lần tôi càng giận khi đi Dubai với Air Thai, và được mời điểm tâm bằng hộp xôi nóng, thơm, dẻo ăn với gà rôti thiệt hấp dẫn. Air Việt Nam vẫn cứ kiên định phát cái cục bánh mì lạnh thô bỉ đó, vì sao? Nó có làm tôn màu sắc “bản địa” gì đâu (xôi Thái còn khoe nếp Thái ngon, chứ còn…).

Nó chỉ thể hiện những điều đáng sợ. Sự lười biếng, coi thường khách hàng. Sự nhỏ nhen, tính toán vụ lợi ngay từ một khoản phục vụ rất nhỏ để giảm chi phí, bất chấp nó kéo theo sự sụt giảm tín nhiệm còn lớn hơn nhiều lần.

Thói ăn xén “quọt quẹt” và ức hiếp “đối tác” ở thế bất lợi thế (đâu chọn mua gì khác được, nhưng khách cứ không ăn thì càng đỡ tốn). Tôi hỏi, ăn bánh lạnh ngắt vầy có trà nóng không? Dạ không, bay quá khuya, không có phục vụ thức uống nóng. Tại sao vậy? Tôi truy khẽ. Dạ thông lệ lâu nay vẫn vậy. À rõ, lệ làng là vậy rồi.

Tôi nhớ lại lời một bạn doanh nhân trẻ có việc nhà bay đi bay về Singapore hàng tuần. “Em luôn bay chuyến sáng, nhưng chuyến nào họ cũng xin lỗi, do thời tiết xấu không thể phục vụ trà hay cà phê nóng, mà thời tiết có xấu gì đâu, lại xấu vĩnh viễn?”.

Sao chính sách của hãng bay buộc họ phải nói dối trơn tuột vậy, xúc phạm lòng tự trọng của nhân viên quá.

Rõ ràng họ không biết “sợ” khách hàng, trước hết họ cũng chẳng thấy xấu hổ, áy náy. Họ không giấu sự tự tin quá lớn vào một quyền lực, lợi thế: độc quyền. Họ vô cảm hay có cảm mà hàng ngày cứ nhâm nhi thưởng thức thế mạnh “cửa trên” với khách hàng.

Vài hôm trước đó, ở Washington, tôi đến siêu thị Whole Foods, nơi bán hàng tự xưng “Người hàng xóm tốt bụng”. Không quỵ luỵ, giả vờ làm người đầy tớ trung thành. Tôi ở bên cạnh, là hàng xóm nên tôi biết hết tình cảnh, hành vi, nhu cầu bạn. Và tôi không ngần ngại tự xưng là tốt bụng. Tốt bụng là cái tâm đi cùng cái “trình” cái bản lãnh hiểu người hàng xóm.

Từ sự đa dạng hoá sản phẩm, định nhiều mức giá cho đến chính sách trách nhiệm xã hội, đến thái độ và chất lượng dịch vụ, cho đến nỗ lực nâng cao khách hàng của mình, Whole Foods vừa chiều chuộng chu đáo vừa đòi hỏi. Vì vậy, dù giá bán của hàng hoá ở đây cao hơn Walmart nhưng những người trung lưu, bình dân cũng vào vì được cung cấp nhiều dịch vụ rất tốt bù vào.

Trình độ dịch vụ cao hơn nữa hiện được dùng nhiều là marketing dựa trên cảm xúc. Tạo sự dễ chịu, gần gũi, thân thiện và tin cậy.

Việt Nam mình hiện cũng có nhiều dịch vụ kiểu này: cơm mẹ nấu, cháo của ngoại, bánh nhà làm (đôi khi nhà cũng có thể là…nhà sản xuất đó) và kèm theo là sản phẩm, dịch vụ đúng kiểu thân thiện gia đình. Vậy nhưng không thể không nhắc một câu chuyện đang râm ran…

Chuyện áp giá sàn

Chuyện kể rằng có một miếng bánh, miếng bánh thị trường hàng không Việt, với ba anh đang chia nhau: Vietnam Airlines (VNA), Jestar Pacific Airlines và VietJet Air. Trong ba anh này, có hai anh vỏ cổ phần nhưng ruột là Nhà nước.

Vietnam Airlines là doanh nghiệp nhà nước, lại sở hữu tới 70% cổ phần của Jetstar. Jetstar lỗ quá, đề xuất cục Hàng không áp giá sàn vé máy bay, tức không cho hãng khác bán vé giá thấp hơn, được VNA ủng hộ liền.

Sao lại có thể ngang ngược vậy, trong một thị trường đang có cạnh tranh. Chà đạp nguyên tắc thị trường chính là chà đạp quyền của người tiêu dùng, ỷ thế độc quyền thu lợi?

VNA hể hả là nếu đề xuất này được áp dụng, thì doanh thu của họ có thể tăng thêm 2.500 tỷ đồng năm đầu thực hiện. Dễ không, chỉ bằng quyết định phi thị trường, cửa quyền, coi người tiêu dùng như rác?

Có VietJet Air, thị phần của VNA giảm rõ: từ 74,6% năm 2011 xuống chỉ còn 42,5% vào giữa năm 2016. Còn Jetstar thì lỗ luỹ kế đến tháng 9/2016 đã 3.568 tỷ đồng. Cùng lúc, VietJet Air dù  giá vé rẻ hơn nhiều, lại đạt được mức lợi nhuận tới 2.496 tỷ đồng chỉ trong năm 2016.

Cuối ngày thứ hai, 3/4, tôi đọc được một tin vui: Air Asia sắp vào Việt Nam, do doanh nhân Trần Trọng Kiên, CEO Tập đoàn Thiên Minh đưa vào.

Air Asia, hãng hàng không giá rẻ mạnh nhất châu Á hiện nay, sẽ hợp tác với Công ty Gumin, Công ty CP hàng không Hải Âu và Trần Trọng Kiên à dự định bắt đầu bay sớm, có thể đầu năm 2018. Lúc đó thì giá sàn nếu được chấp nhận, cũng khó mà “cứu” mấy hãng Nhà nước.

Các tin tức dồn dập kiểu sự xuất hiện của Air Asia bây giờ diễn ra thường xuyên lắm.

Đây, cũng đầu tuần này, Bloomberg đưa tin, ông chủ người Việt của hãng tương ớt Sriracha đang làm mưa làm gió thị trường ẩm thực Hoa Kỳ, cũng muốn chính thức đưa sản phẩm này về thị trường Việt Nam. Khi đó thì các sản phẩm đang trên thị trường sẽ phải bị xét nét, lựa chọn khắc nghiệt hơn nữa.

Đành phải cám ơn thị trường, động lực cải tiến hiệu quả dịch vụ mang lại lợi ích cho người tiêu dùng. Cuộc hội nhập đang diễn ra ào ạt sẽ trừng trị những “đấu sĩ” cứ quen thói ỷ lại, cửa trên.

Đã không có “trình”, mà cũng không có “tâm”, suốt ngày tìm cách chèn ép đối thủ bằng những cách thức phi thị trường, thì trước sau gì cũng bị thị trường và người tiêu dùng tẩy chay.

Chỉ đáng tiếc là giữa thời buổi cạnh tranh hội nhập này mà tiền thuế của dân vẫn phải đem nuôi các doanh nghiệp quốc doanh quản trị yếu kém, thua lỗ triền miên, làm mất mát biết bao nguồn lực. Chính kiểu hành xử độc quyền này đã ngáng đường phát triển nền kinh tế và lực lượng doanh nghiệp Việt.

[SG#6.2] – Người bảo vệ chúng ta. MOM là ai?

Hi các bạn,

Chap này em nói sơ qua MOM – Ministry of Manpower hay còn gọi là Bộ Nhân Lực của Singapore.

Là một bộ của Chính phủ Singapore chịu trách nhiệm xây dựng và thực hiện chính sách lao động liên quan đến lực lượng lao động tại Singapore. Bộ này quản lý các vấn đề liên quan đến nhập cư, giấy phép lao động (EP) cho tài năng nước ngoài,  giấy thông hành, hộ chiếu, visa, cấp giấy phép cư trú / quốc tịch vv Bộ được biết đến là Bộ Lao động cho đến năm 1998.

Thì cái bộ này có nhiệm vụ chính là để phát triển lực lượng lao động có năng suất và nơi làm việc tiến bộ, giúp người dân Singapore có công ăn việc làm và thúc đẫy chất lượng cuộc sống sau khi nghỉ hưu.

Ngoài ra khi các bạn qua Singapore thì MOM chính là nơi đầu tiên các bạn sẽ đến. Vậy thì đến đây để làm gì?

1/ Nộp hồ sơ cho công ty

Cái này tùy vào công ty mà nó sẽ yêu cầu các bạn nộp những gì. Riêng em thì nộp cho nó cái bằng lúc tốt nghiệp (Bảng sao thôi) + CV.

Sau đó công ty sẽ có nhiệm vụ raise lên MOM làm EP (hoặc SPass) cho các bạn. Đậu hay không còn phải tùy vào tài chém gió của công ty các bạn và do bản thân các bạn nữa. Nếu các bạn làm tốt. Công ty nó khoái. Nó sẽ tìm cách giúp các bạn được approve (Tất nhiên là ko có chơi cái trò phạm luật)

Trong các giấy tờ công ty raise lên MOM nó có ghi rõ mưc lương mà các bạn sẽ được nhận. Thường thì mức lương sẽ cao hơn mức lương chính phủ Singapore quy định (Các bạn đọc lại chap Việc làm của em để nắm rõ mức lương cho từng loại thẻ)

2/ Nhận giấy báo từ MOM

Sau khoảng 2 tuần (Cá biệt lên đến 2 tháng) MOM sẽ approve hoặc xui thì nó không approve.

  • Nếu được MOM approve thì nó sẽ gửi giấy thông báo ngày giờ địa điểm để bạn lên đó sau đó nó sẽ chụp ảnh các bạn và làm các thủ tục cần thiết (Thường thì chỉ có chụp ảnh)
  • Nếu không được approve => hehe cái này em không biết

3/ Đi lên MOM

Theo như ngày giờ trong giấy hẹn MOM gửi về cho các bạn . Các bạn lại đó để hoàn tất một số thủ tục cuối cùng.

Sau khoảng 1 tuần or 2 tuần các bạn sẽ nhận được thư MOM gửi về bên trong kèm theo một cái thẻ SPass hay EP thì tùy vào các bạn approve trước đó 😉

 

Next chap review về Các bước chuẩn bị tìm việc ?

[SG#6.1] – Singapre không phải thiên đường cho XKLĐ

Singapore không phải là thiên đường mà đôi khi còn là địa ngục, là ác mộng không chỉ cho người đi xuất khẩu lao động mà còn cho gia đình họ, những gia đình đã vay nặng lãi, cầm cố nhà cửa đưa 6000$, 8000$ hay 10,000$ USD cho công ty môi giới lao động để con em có cơ hội đổi đời bên nước ngoài sau khi nghe lời ngon ngọt của họ mà đâu biết rằng mình đã sa vào cái bẫy tinh vi đẩy người ta đến bờ vực thẳm.
Việt Nam không ký kết hiệp ước xuất khẩu lao động với Singapore nên không thể làm Work Permit cho lao động phổ thông mà chỉ chấp nhận Spass và Epass dành cho những lao động có trình độ, kỹ thuật lành nghề.
Do vậy để lách luật các công ty tuyển dụng phải apply Spass cho các lao động không có trình độ muốn làm việc ở Singapore.
Điều kiện để apply Spass : bạn phải có bằng cấp, giấy chứng nhận có thời gian học từ 1 năm trở lên, có nhiều năm kinh nghiệm, lương từ 2200$ Sing trở lên.
Điều kiện là thế nhưng để có cơ hội MOM approve Spass, công ty môi giới thường dùng bằng đại học của các trường mà được chính phủ Singapore chấp nhận, nếu bạn không có bằng đại học cũng không sao, công ty môi giới sẽ làm cho bạn bằng đại học giả và apply với MOM mức lương có thể cao hơn 2200$ do vậy khi ký hợp đồng bạn sẽ thấy mức lương của mình sẽ là 2200$ hoặc cao hơn. Nhưng thực tế mức lương của bạn có thể là 500$, 600$…. tùy theo chủ nó muốn trả bao nhiêu thì trả. Họ sẽ mở tài khoản ngân hàng cho bạn nhưng cũng đồng thời giữ luôn cái thẻ ngân hàng của bạn, hàng tháng sẽ chuyển vào tài khoản đúng số lương ghi trên hợp đồng nhưng họ sẽ rút ra và trả tiền mặt theo số lương họ đã nói với bạn.
Chi phí sống ở Sing ít nhất 500$, nếu may mắn bạn được chủ giữ lại làm hết 2 năm thì bạn có thể lấy lại được tiền môi giới và dư được vài trăm $ mang về. Nhưng người có được may mắn làm hết 2 năm và chủ renew spass thì rất ít, đa số mình thấy làm được 1 hay vài tháng là chủ đuổi vì làm không nổi công việc cực khổ làm 12, 14 tiếng không có tiền tăng ca còn bị chửi rủa suốt ngày, người Singapore đa số rất coi thường và bóc lột người nước ngoài. 
Hiện nay việc làm cho Spass rất là ít và khó đậu nên nếu một ngày đẹp trời bạn đọc được thông báo tuyển dụng làm việc tại Singapore lương từ 2,200$ trở lên và nhiều phúc lợi khác thì hãy xem như chưa đọc và quên ngay nhé.
Còn trường hợp lừa đảo khác là công ty môi giới ma ở Việt Nam họ lấy chi phí rẻ hơn 2000$, 3000$, 4000$ gì đó rồi họ làm cái thư approve giả và mua vé máy bay cho bạn qua Singapore. Vì Việt Nam được miễn visa nên khi bạn qua tới sân bay là bạn bơ vơ, không ai đón rồi bạn tự mà đi về nhé, muốn thưa kiện cũng khó lắm vì khi nhận tiền người ta lấy tên giả, ký chữ ký không phải của họ vậy là bạn mất trắng. Không riêng Việt Nam mới lừa mà cả nước ngoài cũng có, bữa có cô gái Nga nói với hải quan là công ty đã gửi IPA rồi mà nhưng hải quan Singapore lại nói họ đã kiểm tra rất kỹ không thấy record của cô này. Ở đâu cũng có lừa đảo cả nên nhiệm vụ của mọi người là phải cảnh giác cao độ.
Miếng bánh thơm người ta để cho bà con, họ hàng, bạn bè của người ta chứ làm gì đến lần mình.
Next chap Người bảo vệ của chúng ta. MOM là ai?

[SG#6] – Làm việc

Update:

Lương 10-15% do MOM quy định là do tụi HR nó chém. Tùy theo năng lượng mà các bạn deal nhé

 

Nếu các bạn tìm trên mạng sẽ có rất nhiều thông tin về cách tìm việc ở Singapore. Chả trách được, vì quốc gia này đang là điểm đến làm việc của nhiều nước trên thế giới. Bây giờ em và các bạn sẽ cùng tìm hiểu về vấn đề đó.

Lưu ý: Chap này sẽ review theo gốc nhìn của một thằng nhà quê như em từ nổ lực bản thân đi lên. Em không review về thế giới quan của một người nhà đầy tiền, có điều kiện du học rồi từ đó kiếm được việc làm ở đây. Vì nó quá màu hồng. Em sẽ đi từ cái trần trụi nhất của một chặn đường gian nan khi em bước chân đến đây

Chap này sẽ gồm các phần sau:

  • Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Tìm hiểu về luật lao động ở Singapore?
  • Singapore không phải là thiên đường làm việc cho XKLĐ?
  • Người bảo vệ của chúng ta. MOM là ai?
  • Các bước chuẩn bị để tìm việc?
  • Tìm việc
  • Phỏng vấn

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Tìm hiểu về luật lao động ở Singapore?

Trong số các quốc gia Đông Nam Á, Singapore là một thị trường khá “khó tính” trong việc tiếp nhận lao động nước ngoài. Người lao động nước ngoài muốn được cấp visa ở lại làm việc tại Singapore phải đáp ứng các yêu cầu cao hơn so với các thị trường khác trong khu vực. Riêng trường hợp của em thì chắc cá biệt =)). Các bạn đọc bài đầu tiên chắc cũng thấy rồi. Nhưng được cái em có kinh nghiệm làm việc rất nhiều và từng thông qua nhiều dự án.

Ở Singapore thì có 3 loại giấy phép lao động:

  • Work Permit (Giấy phép làm việc)
  • S Pass (visa S Pass)
  • E Pass (visa E Pass)

1/ Work Permit (Giấy phép làm việc)

Lao động phổ thông làm việc trong các lĩnh vực xây dựng, sản xuất chế tạo, hàng hải, chế biến và dịch vụ; không có quy định về mức lương tối thiểu cho người lao động nước ngoài.

2/ S Pass

Lao động kỹ thuật, mức lương tối thiểu cho người lao động nước ngoài phải từ SGD2.200/tháng trở lên (bao gồm lương cơ bản và trợ cấp cố định hàng tháng).

3/ E Pass

Lao động phải là chuyên gia, mức lương tối thiểu cho người lao động nước ngoài phải từ SGD3.300/tháng trở lên (bao gồm lương cơ bản và trợ cấp cố định hàng tháng).

Lưu ý:

Hiện nay, người lao động Việt Nam có thể làm việc tại Singapore dưới hình thức visa S Pass hoặc E Pass. Chính phủ Singapore không cấp visa cho lao động Việt Nam theo hình thức Work Permit.

Để được cấp S Pass hoặc E Pass, người lao động Việt Nam phải được một người sử dụng lao động Singapore đứng ra bảo lãnh làm các thủ tục pháp lý cần thiết, trong đó thủ tục đầu tiên là nộp hồ sơ tại Bộ Nhân lực Singapore để xin Thư đồng ý về mặt nguyên tắc (IPA – In-Principal Approval). IPA thường có giá trị trong một khoảng thời gian nhất định (khoảng 2 đến 3 tháng). Trong khoảng thời gian này, người lao động phải nhập cảnh Singapore, sau đó phải hoàn tất các yêu cầu khác theo quy định của Singapore để chính thức được cấp visa S Pass hoặc E Pass. Lao động có thể kiểm tra xem IPA của mình có được cấp không và thời hạn trong bao lâu tại trang web của Bộ Nhân lực Singapore: mom.gov.sg

Nếu các bạn có ý định sang Singapore làm việc thì những điều cần làm ngay bây giờ là:

  • Có Passport
  • Có ít nhất một tấm bằng: Cao đẳng, đại học gì cũng được
  • Có CV hoàn chỉnh và đầy đủ thông tin. Tiếng anh nha các bạn. Tham khảo của em visualcv.com/andy-nguyen
  • Các giấy tờ cần thiết: Bản sao bằng cấp, passport
  • Và tất cả những giây tờ nào cac bạnnghĩ là cần thì bỏ vào một cái bao đem theo cho chắc =))

Quan trọng nhất là cái CV của các bạn. Người ta thường nói. Sống ở đời phải thành thật, không dối trá. Nhưng điều đó hoàn toàn sai khi viết CV nha các bạn. Các bạn chém được bao nhiêu thì chém vào cái CV cho nó hoành tráng lên là được

Next chap review về Singapore không phải là thiên đường làm việc cho XKLĐ?

[SG#5] – Nhà ở

Bài viết xoay quanh tìm phòng ở đâu, những chú ý gì khi tìm nhà và nhận nhà để tránh các trường hợp mất tiền không cần thiết.

1. Tìm phòng cho du học sinh và dân đi làm Singapore ở đâu?

Bạn có thể tìm phòng hoặc đăng tin cho thuê phòng ở Group Facebook Thuê Phòng Singapore (link cuối bài) với các thông tin chi tiết về ngân sách, vị trí phòng, ngày chuyển vào, số lượng người ở… để tiết kiệm thời gian.

Hoặc bạn có thể trả phí agent nếu thực sự ko thể tìm phòng đúng như mong muốn. Về luật, tất cả những người nước ngoài muốn thuê phòng dài hạn đều phải qua agent, tức là chủ nhà không được phép làm việc trực tiếp làm việc với người thuê. Các vấn đề phát sinh phải được giải quyết bằng agent. Chính vì vậy, tất cả các agent ở Sing đều phải có giấy phép hành nghề và không được ăn tiền hai đầu. Tham khảo danh sách agent ở link cuối bài viết.

Để thuê được một phòng tốt tốt, giá hợp lý các bạn sinh viên bên này thường hùn nhau thuê nguyên căn HDB hoặc Condo sau đó chia nhau tiền. Khoảng 5 – 7 người là có thể đủ tiền thuê, tính ra một tháng các bạn mất khoảng 500 – 700sdg/tháng. Một cái giá không quá đắt so với chất lượng phòng và các dịch vụ khác đi kèm. Tuy nhiên để thuê được nguyên căn rồi chia nhau, người đứng ra thuê thường phải là đi làm hoặc chứng minh được ở Singapore trên 1 năm. Rồi vấn đề tiền đặt cọc phải share ra, rồi nếu đang ở muốn chuyển ra thì đặt cọc sẽ lấy từ người đứng ra thuê ký hợp đồng, rồi ng đó sẽ thu lại của người vào sau… Như vậy sẽ rất là vất vả cho những người đứng ra ký hợp đồng và không phải ai cũng có thời gian lo chuyện nhà cửa. Chính vì vậy, phương án tốt nhất là thuê nguyên 1 căn chỉ 2 phòng ngủ, mình 1 phòng, tìm thêm 1 – 2 bạn khác ở phòng còn lại.

2. Chú ý cơ bản khi thuê phòng dài hạn ở Singapore

– Vấn đề khó khăn nhất của việc tìm nhà là: nhà đẹp – rộng thì ở xa trung tâm – và thường ở chung với rất rất nhiều người khác. Nhà ở gần trung tâm + đẹp thì rất rất đắt. Vì vậy, phải xác định ngay từ đầu tiêu chí nào mình ưu tiên lên hàng đầu, mình muốn tiết kiệm thời gian hay thích rẻ. Và luôn nhớ, RẺ mà có thể lại thành ĐẮT nếu tính toán không kỹ.

Các tiêu chí khi tìm phòng bạn ghi rõ:

  • Ngân sách
  • Vị trí
  • Thời gian chuyển vào
  • Số người
  • Có nấu ăn không (cooking allow)
  • Ở cùng chủ nhà không
  • Giá là giá cuối cùng chưa? có điện – nước – internet chưa? (include pub)

Không ghi rõ tiêu chí nên rất dễ bị rối vì có quá nhiều lựa chọn. Ví dụ bạn đầu muốn tìm một phòng gần trường, xong trong lúc tìm thấy một phòng đẹp quá dù xa trường cũng muốn thuê, rồi sau đó lại thấy phòng giá tốt, tiện nghi đầy đủ cũng muốn thuê. Như vậy, việc không xác định được tiêu chí nào ưu tiên hàng đầu sẽ làm việc tìm phòng ở Singapore cực kỳ vất vả.

– Nên làm quen với văn hóa thuê nhà qua agent. Vì đó là luật ở Sing. Agent sẽ bảo vệ quyền lợi của mình khi có tranh chấp xảy ra với chủ nhà.

– Thuê phòng cần đặt cọc 1 tháng tiền phòng. Hợp đồng thuê phòng thường là 6 tháng hoặc 1 năm. Chuyển mà chưa hết hợp đồng thì mất tiền cọc. Tất nhiên vẫn có chủ nhà linh động cho mình bằng cách mình tìm người khác ở thế chỗ.

– Giá phòng trung bình cho 1 người thuê phòng thường là từ 400$ đến 650$ cho 1 phòng share 2 người. Và giá từ 800$ đến 1300$ 1 người 1 phòng. Giá trung bình ở trên thường là bao gồm PUB (điện, nước, internet). (Giá phòng cập nhật tháng 4/2015)

– Vì giá thuê nguyên cả 1 căn hộ ở singapore rất đắt thường là 2500$ 1 căn hộ 2 phòng, 4000$ 1 căn hộ 3 phòng, tuỳ loại phòng, vị trí. Nên đa số sinh viên, người nước ngoài, đều ở share phòng. (Giá phòng cập nhật tháng 4/2015).

– Ưu điểm thuê phòng rẻ: ít ràng buộc về hợp đồng nên chuyển ra chuyển vào linh hoạt. Nhược điểm thuê phòng rẻ: cực kỳ bất tiện nếu ở với những người không có ý thức. Thuê rẻ nhưng tốn thời gian đi lại cũng như tiền đi lại thì cũng bằng thuê đắt.

3. Chú ý khác về thuê phòng ở Singapore

Hỏi kỹ về những người mà mình ở cùngVí dụ: Nước nào? Có hút thuốc không? Có nghiện rượu không? Có hay đàn đúm thâu đêm không? Có nuôi động vật hay không

Chú ý khi khi ký hợp đồng thuê phòng. Nên làm rõ các điều khoản như:

  • Hỏng hóc đồ dùng trong nhà thì ai trả tiền cho việc sửa chữa thay mới? nếu báo hỏng hóc thì bao lâu chủ nhà có trách nhiệm sửa hoặc thay mới?
  • Kiểm tra các món ăn được nấu (nếu nhà hạn chế nấu ăn) Nếu được nấu thì có giới hạn số lần nấu ăn theo tuần không? (tương tự với giặt đồ)
  • Những khu vực nào là dùng chung? ai dọn dẹp?
  • Thanh toán vào ngày nào hoặc trước ngày nào hàng tháng?

– Kiểm tra kỹ hiện trạng phòng, máy móc, đồ dùng sinh họat trước khi ký hợp đồng. Thông thường các phòng cho thuê ở Singapore có đủ các đồ dùng cần thiết như dường, bàn nhỏ, ghế nhỏ, tủ đồ, điều hòa, máy giặt, tủ lạnh, lò vi sóng…

– Tất cả những gì chủ nhà hứa với bạn đều không có giá trị nếu không có trong hợp đồng. Đừng để bị cuốn theo những lời hứa xuông. Kiểu như: “tao sẽ chuẩn bị giường ngủ theo yêu cầu của mày”; “mày không phải dọn phòng tắm”,”thanh toán tiền mặt sẽ có hóa đơn”…

– Hãy nhờ người môi giới hoặc những ai biết nhiều về làm hợp đồng thuê nhà giúp bạn về những điều khoản quan trọng

Thanh toán tiền phòng: Hình thức thanh toán có thể là séc, tiền mặt (có hóa đơn) hoặc chuyển tiền ngân hàng qua tài khoản người cho thuê.

  • Yêu cầu chủ nhà đưa mình hóa đơn khi nhận tiền nhà (nếu không tin tưởng)
  • Nếu chủ nhà không đưa hóa đơn, bạn có thể mua quyển biên lai có sẵn trong các siêu thị hoặc quầy sách lớn, yêu cầu chủ nhà hoặc người nhận tiền ký vào.
  • Nếu chuyển tiền qua ngân hàng, hãy chắc chắn đó là số tài khoản của chủ nhà. Họ có thể lừa bạn bằng cách đưa cho bạn số tài khoản sai rồi sau đó phủ nhận số đó không thuộc về họ nữa.
  • Giữ lại các tin nhắn, văn bản liên quan đến tiền nhà, hoặc sự cố tình làm khó mình của chủ nhà.

4. Phân loại phòng và căn hộ ở Singapore

– Nhà cho thuê tại singapore chia thành các loại như sau: Land House rồi đến Condo / Apartment rồi đến HDB

Land House: nhà biệt lập hay còn gọi là nhà mặt đất. Giá thuê rất đắt vì quỹ đất ở singapore có hạn. Giá thuê nhà mặt đất ít nhất 4500sgd/tháng. Nhà biệt lập thì được nhận diện bằng số nhà và tên đường, ví dụ tư dinh của Đại sứ Mỹ ở Singapore có địa chỉ: 8 Leedon Park, Singapore 267885.

Condo (condominium): là chung cư cao cấp, có 2 – 3 phòng ngủ, không gian xanh, tiện ích giải trí (phải có hồ bơi, phòng gym, nhà sinh hoạt chung, khu vui chơi trẻ em, …), an ninh (đảm bảo chỉ 1-5 hộ dùng chung 1 thang máy, sử dụng thẻ từ hoặc có mật khẩu để ra vào). Thông thường thì condo sẽ xa các trạm xe điện ngầm (MRT). Những condo nào nằm gần MRT thì giá sẽ cao hơn. Trung bình giá thuê nhà condo thấp nhất 4000sgd/tháng – 2 – 3 phòng ngủ.

Thường thì các phòng common room tối đa là 2 người và người thứ 3 đó sẽ làm tăng giá phòng so với ban đầu. Ví dụ giá của một common room là 1000sgd/tháng cho 2 người thì sẽ là 1.250sgd/tháng. Tương tự với master ở 3 – 4 người.

Apartment cũng tương tự Conndo, nhưng không có tiện nghi như hồ bơi, phòng tâp thể thao, phòng xông hơi…

Mỗi căn Condo hoặc  Apartment được xác định bằng công thức #XX-YY, trong đó XX là số tầng, YY là số căn hộ ở tầng đó. Điểm đặc biệt ở Singapore là mỗi ngôi nhà, tòa nhà đều có mã số (postal code) riêng biệt gồm 6 chữ số, được lưu trữ trong hệ thống dữ liệu quốc gia và được sử dụng rộng rãi trong giao dịch thường ngày. Nhờ thế mà khi gọi taxi, khách chỉ cần nhắn tin cho hãng vận tải theo cú pháp “Book XXXXXX”; giao dịch qua điện thoại như gọi thay bình gas, sửa ống nước… chỉ cần nói postal code và số căn hộ #XX-YY. Thậm chí muốn tìm đường trên Google Map chỉ cần gõ “Singapore XXXXXX” là ra ngay địa chỉ và vị trí cần đến. 1 người ở tầng 14, căn hộ số 6 Condo Fontana Heights thì địa chỉ sẽ được viết như sau: 39 Mount Sinai Rise #14-06, Singapore 276957.

– Nhà HDB – chung cư bình dân: là loại căn hộ có giá rẻ dành cho người lao động Singapore. Loại nhà này thường có 2 – 3 phòng ngủ, 2 comon (không có công trình phụ bên trong) + 1 master (nhà tắm, nhà vệ sinh ở bên trong) hoặc chỉ 2 common. Ngoài ra còn có phòng single room (thường là nhà kho của căn hộ được nhà chủ làm như mới) dành cho người thích ở một mình. Địa chỉ một người ở căn hộ HDB có thể như sau: Jurong East Street 21, Block 2878 #15-344, Singapore 601287.

[1] https://www.facebook.com/groups/thuephongsg/
[2] http://www.propertyguru.com.sg/

Nguồn: http://www.nganhaxanh.com/kinh-nghiem-tim-thue-phong-singapore-dai-han.html